"Nước mắt chảy xuôi"

Những sắc màu cuộc sống _ Muôn mặt cuộc sống quanh ta

"Nước mắt chảy xuôi"

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Thứ bảy 25 Tháng 7 2015 10:04 am

“Nước mắt chảy xuôi”
Lời an ủi hữu hiệu nhất cho lòng hiếu thảo…khó chu toàn!?


Mùa Vu Lan lại về, những đóa hoa Hồng đỏ thắm lại được nâng niu, trân trọng cài lên ve áo của những ai còn mẹ. Những lời chúc tụng, những bài hát ca ngợi công ơn cha mẹ, những cuộc viếng thăm, những bữa cơm đoàn tụ gia đình, những mâm cỗ “Rằm tháng Bảy”, những cuộc phóng sinh, bố thí, thậm chí những buổi lễ cầu siêu tại các chùa với đầy ắp hương hoa vàng mã… như những nét sinh hoạt quá đỗi quen thuộc, mặc nhiên phải có, không nhiều thì ít… trong sinh hoạt của những gia đình Việt Nam theo truyền thống Nho Giáo và Phật Giáo.
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi không có ý định ca ngợi một cách “khuôn mẫu” về công ơn trời biển của cha mẹ, cũng không lập lại những bài học về hiếu thảo với ông bà cha mẹ trong Đạo làm người của dân gian. Bởi tất những điều này, ai trong chúng ta cũng đã biết rất rõ.
Chỉ xin được chia sẻ một vài suy nghĩ rất cá nhân cùng vài mẫu đối thoại rất thật quanh cuộc sống của chúng ta, có liên quan đến câu thành ngữ Việt Nam:
“ Nước mắt chảy xuôi” mà bất cứ bậc làm cha làm mẹ nào cũng ít nhất vài lần trong đời, nhắc đến với nhiều tâm trạng: buồn bã, chua cay, thông cảm, chấp nhận, hoan hỉ, yêu thương….
Mỗi gia đình là một hoàn cảnh, không gia đình nào giống gia đình nào! Không hoàn cảnh nào được lặp lại như một bản sao cả!
Mỗi cá nhân là một số phận. Số phận của từng ông cha bà mẹ không ai giống ai! Số phận của từng người con trong một gia đình, giữa những gia đình …lại càng không hề giống nhau!
Trên từng điểm khác nhau ấy, tùy vào yếu tố di truyền, hoàn cảnh và truyền thống gia đình, trình độ văn hoá xã hội, tác động của xã hội v.v… mà nhận thức của từng cá nhân sẽ khác nhau khi tự mình thốt lên câu thành ngữ: “Nước mắt chảy xuôi” hay “Nước mắt chảy xuống”.

1) Lời trách móc với nhiều mức độ khác nhau
Cha mẹ nào cũng hết lòng hết dạ vì con, cũng hy sinh cả đời mình cho con. Nhưng thái độ đáp đền công ơn của con cái có thể tạo những phiền não nhất định từ một số ít cha mẹ:
- Nó xúm xít ăn uống với nhau chứ nào có cần biết tôi nằm một xó thế này đâu!
- Nó giàu lắm bác ạ nhưng nói phải tội, tôi chưa hề có được miếng chín miếng sống nào cả!
- Số tôi nó vậy! ai thấy cũng thương nhưng con cái thì không!
- Biết thế tôi chẳng bỏ công nuôi nấng chúng nó suốt cả một đời!
- Thôi đi! Ăn mắm ăn muối cho xong bữa! Hơi đâu mà trông chờ vào đồng xu cắc bạc của chúng nó!
- Bên vợ nó sai gì nó cũng làm, cũng phục vụ chu đáo…chứ tôi chưa hề nhờ được gì!
- Công tôi nuôi nó thành bà nọ ông kia, bây giờ nó chỉ biết hầu hạ người dưng!
- Số tôi chỉ nhờ hàng xóm và người dưng thôi!....

Tất cả những tủi hờn, uất ức, phiền não…nếu không được nói ra thì cũng được nén xuống tận đáy lòng nhưng không thể nào che giấu được - qua ánh mắt của các bậc làm cha làm mẹ - kèm theo câu: “Nước mắt chảy xuôi” mà! với những cung, bậc chua xót khác nhau!

2) Chấp nhận như một quy luật tự nhiên
Người cha già cặm cụi vá xe đạp bên lề đường để kiếm sống. Những đứa con sáng chiều đi làm ngang qua, may lắm là vẫy tay chào. Vẫn tin là ông cụ còn khỏe, còn đủ sức để làm việc tự nuôi sống bản thân; còn ông cụ thì vẫn hãnh diện khoe với bạn bè về sự thành đạt của các con, về cách nuôi dạy con của các con mình:
-“Chúng nó hay lắm chứ không phải như tôi lúc trước! Chăm con từng ly từng tý! Dành trọn thời gian cho con nó! Mình phải thông cảm thôi! Công sức tiền bạc nó đều dồn cho lũ nhóc đầy đủ! Nó nuôi cháu mình hoàn hảo như thế là mình vui rồi! Nhìn lũ cháu ăn sung mặc sướng, học hành giỏi giang là mình quá hạnh phúc! Đó cũng là cách trả hiếu cho mình rồi! Nước mắt chảy xuôi mà!”
- Thôi thì đành vậy! Mình cũng đã từng được cha mẹ mình lo lắng thương yêu như vậy mà!
- Lúc trước, tôi xách gói theo ba nó là đi một lèo, không ngoái đầu nhìn lại! Suốt một đời theo chồng con! Bây giờ con nó có gia đình riêng, không có giờ lo cho mình cũng là lẽ thường thôi! Luật đời nó vậy rồi!
- Chỉ cần con dâu nó biết thương yêu, chăm sóc đùm bọc con trai mình; nó biết nuôi cháu mình chu đáo là tôi mãn nguyện lắm rồi! Gia đình nó hạnh phúc là vợ chồng nó đang trả hiếu cho chúng tôi đấy ạ!

3) Tự giải tỏa nỗi niềm riêng
Suốt một đời nuôi con, lòng vốn chẳng mong đáp đền, nhưng cha mẹ đôi lúc cũng chạnh lòng vì mòn mỏi mong tin con, chờ đợi con ghé thăm, mong ngóng một tiếng chuông điện thoại…nhưng “Năm khi mười họa” mới được thỏa nguyện! Đến lúc gặp được con cháu thì lúc nào cũng an phận với lời giải thích:
- Cháu nó ho suốt mẹ ạ! Con phải chăm nó nên không có chút thời gian nào cả!
- Dạ mẹ mấy cháu đi công tác, con phải lo coi lũ nhóc nên chẳng có chút thời gian rảnh nào hết!
- Phục vụ đám cháu của mẹ là hết cả ngày rồi! Giờ đâu nữa mà làm được việc gì!...
Vậy thì điều duy nhất mà bậc làm cha mẹ có thể tự “giải tỏa” nỗi lòng của mình là: “Ừ, nước mắt chảy xuôi mà! Nó phải lo cho con nó! Ngày xưa mình cũng vậy!”
Để rồi cha mẹ tự khuây khỏa bằng vườn tược, Kinh kệ, lễ chùa, lễ nhà thờ…trong sự mong chờ con cháu ghé thăm.

4) Yêu thương và hoan hỉ
Có lẽ đây là thái độ chung nhất, chiếm đa số nhất bởi lòng thương con vô bờ bến của những bậc cha mẹ. Cha mẹ nào cũng đã hy sinh hết tất cả những gì có thể của cuộc đời mình để nuôi dưỡng con cái từ lúc mầm sống của con vừa khởi đầu trong bụng mẹ cho đến lúc con đã trưởng thành, thậm chí tóc con và tóc cha mẹ cũng đều bạc phơ như nhau nhưng bao giờ con cũng cứ vẫn còn tội nghiệp, còn nhỏ bé…trong mắt nhìn của cha mẹ.
Khi cha mẹ già yếu:
- Mặc dầu không được con trực tiếp chăm sóc, thậm chí bỏ bê. Mẹ vẫn vui vẻ: “Mẹ không sao, con đừng lo, cứ lo cho các cháu là mẹ vui rồi!”
- Không được con chu cấp tiền bạc dù con rất giàu có. Bố vẫn hoan hỉ: “Con yên tâm, bố mẹ tự lo được mà! Già rồi, ăn uống không bao nhiêu mà cũng chẳng tiêu pha gì!”
- Không được con ghé thăm thậm chí các con cháu ngày nào cũng đi ngang qua nhà. Bà mẹ già dõi nhìn theo bóng con: “Tội nghiệp, đứa nào cũng vất vã, đi sớm về khuya, làm sao có thời gian thăm mình được!”
- An ủi những bậc cha mẹ khác: “Thôi đi! Buồn làm gì cho mệt! Chị phải thông cảm cho các cháu! Cả một gia đình riêng mà nó phải lo, làm sao nó lo cho mình được?! Lúc trẻ mình cũng chỉ lo cho chồng con mình thôi chứ làm gì có thời gian mà lo cho ông cụ bà cụ!”

5) Lời an ủi hữu hiệu nhất cho lòng hiếu thảo…khó chu toàn!
Tất cả những cảm nhận vừa nêu, có lẽ đều hiện hữu ở từng bậc phụ huynh nhưng với lòng yêu thương con vô bờ, cha mẹ nào rồi cũng nén tiếng thở dài để chấp nhận một cách hoan hỉ : “Ừ, thì nước mắt chảy xuôi mà!” một khi thấy các con mình hình như đang quá bận rộn với gia đình riêng, với con cái của chúng! Lắm lúc những bậc cha mẹ lớn tuổi có cảm giác là đang bị con cái lãng quên!

Nhưng đồng thời “nước mắt chảy xuôi” cũng là lời an ủi, là cách lý giải và cũng có thể là lời trấn an hay khỏa lấp cảm giác ray rức, đau khổ của những người làm con - vì nhiều lý do chủ quan hay khách quan - mà không chu toàn bổn phận đối với cha mẹ được!
Thật vậy, phận làm con, một khi đã “Công thành danh toại”, không ít thì nhiều, ai trong chúng ta cũng mong muốn được đền đáp công ơn cha mẹ nhưng rồi chính những vòng quay của cuộc sống, nối tiếp từ thế hệ này qua thế hệ khác, gia đình trẻ lại xuất hiện. Khi những người con bắt đầu làm cha, làm mẹ; lại dồn hết tâm lực cho con mình…lại cảm nhận được sự thiêng liêng của tình mẫu tử, tình phụ tử…để rồi càng hiểu lòng cha mẹ hơn, càng thương yêu cha mẹ nhiều hơn nhưng biết làm sao đây? Tất cả thời gian, công sức, tiền bạc, thậm chí cả thân mạng mình cũng đều dành hết cho con, cũng đều “chảy xuôi” theo quy luật của “dòng nước mắt” rồi!
Tôi tin là những người con không chu toàn hay không có thời gian và điều kiện để chu toàn, để đền đáp công ơn cha mẹ chứ không thể nào…lãng quên cha mẹ để không làm tròn chữ Hiếu cả?! Bởi “Lực bất tòng tâm”!
Tuy nhiên “khó chu toàn” không có nghĩa là “không thể chu toàn”! Bởi trên thực tế xã hội Việt Nam ngày nay – trong nước hay ngoài nước – chúng ta vẫn nhìn thấy những tấm gương hiếu thảo rất đáng kính trọng.
Suy cho cùng thì nguyên do lớn nhất, đặc thù nhất khiến con cái không chu toàn được chữ Hiếu vẫn là tình yêu tuyệt đối của cha mẹ dành cho con cái của thế hệ kế tiếp.
Dĩ nhiên, sẽ không có người con nào dám nói thẳng với cha mẹ rằng: “Nước mắt chảy xuôi mà mẹ!” hoặc “Ba thông cảm cho con, nước mắt chảy xuôi mà Ba!”
Bởi nó sẽ là gáo nước lạnh tạt vào nỗi đau của cha mẹ. Con cái chỉ dùng câu thành ngữ này để phân bua, để biện minh với ai đó hoặc với chính lương tâm của mình …về hoàn cảnh của mình không chu toàn được chữ Hiếu với cha mẹ mà thôi!

“Nước mắt chảy xuôi” là quy luật tự nhiên. Không ai có thể phủ nhận được.
Nhưng lòng hiếu thảo của con cháu đối với ông bà, cha mẹ là tình cảm, là truyền thống, là giáo dục, là lãnh vực xã hội!
Liệu chúng ta, những người làm con, có nên để cho quy luật tự nhiên này khống chế tuyệt đối trên đời sống và ngay cả trong lương tâm của chính mình hay không? Đặc biệt là khi cha mẹ mình vốn là những người con mồ côi từ bé nên chưa hề được hưởng tình yêu thương thật sự từ các bậc ông bà?!
Và lại càng không mong mỏi ai đó trong cuộc đời này, mượn câu thành ngữ trên để…lãng quên công ơn trời biển của các bậc sinh thành!

•Caothanhdung
Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:02 am

Re: "Nước mắt chảy xuôi"

Bài viết mớigửi bởi phuha » Chủ nhật 26 Tháng 7 2015 5:53 am

Hay quá Cô ơi.

Em đọc có những đoạn có mình trong đó để điều chỉnh. Cảm ơn Cô.
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1386
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 3:42 pm


Quay về Cuộc sống quanh ta

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron