Tâm sự cuộc đời

Những sắc màu cuộc sống _ Muôn mặt cuộc sống quanh ta

Tâm sự cuộc đời

Bài viết mớigửi bởi phankimngoc » Thứ ba 02 Tháng 3 2010 1:53 pm

Một bài được dịch ra tiếng Việt đọc cảm thấy hay hay.

Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già, chẳng dám nói hiểu hết mọi nhẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Cho nên : Qua một ngày, mất một ngày;
Qua một ngày, vui một ngày;
Qua một ngày, lãi một ngày.
Hạnh phúc do chính mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người. Niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
Tiền không phải là tất cả, nhưng không phải là không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiên, càng không quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở rộng hầu bao, đó là niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an tâm, tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.
“ Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ, hãy chia tay với “ ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần thì ăn, cần thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một lát, hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy vào ai? Trông cậy con? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử)! Trông vào bạn đời ư? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.
Cái được người ta chẳng để ý, cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất biết quý trọng và thưởng thức những gì mình đã có và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giầu và ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống. Mình trông lên chẳng bằng ai, nhưng trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc, tỷ hạ tửu dư ), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui;
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.
Con người ta vốn chẳng phân biệt giµu nghèo, sang hèn. Tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghỉ cả rồi. Ai cũng thế, cuối cùng là trở về với tự nhiên.
Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao !
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu, nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm, thích làm thì cứ làm, ai nói sao mặc kệ, vì mình sống đâu phải vì người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.
Sống trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực thế nào cũng xong.
Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già, tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên hỏi giµ, nghe già.
Sống năng hoạt động, nhưng đừng quá mực, ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ, quá nhiều thịt, cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu…mọi thứ đều nên “ vừa phải”.
Người ngu gây bệnh (hút thuốc, uống rượu say, tham ăn, tham uống…)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám bệnh, chữa bệnh).
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…đều đã muộn.
Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp tùy thuộc vào cách tư duy. Tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị. Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy là chóng già, chóng chết.
Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già. Hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất. Trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay cú, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.
“ Hoàn toàn khỏe mạnh” đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp. Đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung. Người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai, bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cách sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều mầu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có một nhóm bạn già. Tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống thêm nhiều hương vị, nhiều mầu sắc.
Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào đề làm dịu nỗi buồn.
Tại sao khi về già, con người hay hoài cựu (hay nhớ lại chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đi tới cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời. Mình đã đứng ở sân ga cuối cùng, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, thường người ta muốn tìm lại tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui, những kỷ niệm thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi được tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, “ quả ngắt vội không bao giờ ngọt”.
Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật ở đời, không chống lại được… Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng, không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu chấm hết thật tròn trịa và thanh thản, vì mình đã sống một cuộc sống vui, hạnh phúc, có ích ở trên đời này…

Người dịch: Thanh Dũng
Có những lúc trên đường đời tấp nập/Ta vô tình đi húc vào nhau
Phút lơ đãng chẳng ngờ ta để mất/Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu. Go go ...
Hình đại diện của thành viên
phankimngoc
Mod
Mod
 
Bài viết: 565
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 9:50 am

Re: Tâm sự cuộc đời

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ ba 02 Tháng 3 2010 4:12 pm

Chưa đủ "ngũ thập" để chiêm nghiệm nhưng tớ thấy bài này hay lắm. Không lên gân cũng không lý tưởng hóa nhưng rất sâu sắc.
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1384
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Re: Tâm sự cuộc đời

Bài viết mớigửi bởi Sera_Ppy » Thứ ba 02 Tháng 3 2010 10:26 pm

Bài này là của Nguyên Thủ Tướng Quốc Vụ Viện Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa- Chu Dung Cơ.
Mình thường nghe các bác họp "hội nghị Diên Hồng" chòm xóm nhà mình gọi tên tắt là "Hiểu Đời" nên có lần mình đi tìm google thử xem
http://www.tapchithegioimoi.com/tm.php?recordID=1881
Tiện thể đây chuyển các bạn thông tin này đọc cho vui vậy mà!!!

Cựu Thủ tướng Chu Dung Cơ và những ngày hưu trí

Sau khi nghỉ hưu, cái vẻ nghiêm khắc và nghiêm túc người ta vẫn quen thấy ở Chu Dung Cơ đã dần nhòa đi, khuôn mặt ông hiền từ, ôn hòa và trông có nhiều nụ cười hơn trước.

Sau khi nghỉ hưu, ông Chu Dung Cơ thích kéo đàn nhị, hát kinh kịch
Hiện ông có nguyên tắc lớn nhất là không nói chuyện công việc với bất cứ ai, nhưng lại thích chuyện trò thoải mái với những con người giữa đời thường.

Ông đọc sách, luyện chữ, kéo đàn nhị, khi cao hứng lại làm một trích đoạn kinh kịch để “phụ xướng phu tuỳ” cùng bà Lao An, phu nhân của ông.

Nguyên tắc tối cao là không nói chuyện công việc


Nguyên tắc lớn nhất sau khi về hưu của Chu Dung Cơ là không nói chuyện công việc. Ông bày tỏ rõ ràng, bất tại kỳ vị, bất mưu kỳ chính (không ở vị trí ấy, không bàn công chuyện ấy). Nay ông Chu Dung Cơ không còn tại vị, yêu cầu bất kỳ ai cũng đừng có bàn chuyện công việc với ông.

Sau khi rời chiếc ghế thủ tướng tại Trung Nam Hải, Chu Dung Cơ cũng không cư trú cố định tại Bắc Kinh, ông từng tới Thượng Hải, tới Hồ Nam, tới Quảng Đông. Dù là ở chốn kinh thành hay ngoại tỉnh, ông đều hết sức né tránh bàn chuyện công việc khi phải tiếp xúc với giới quan chức địa phương.

Ở TQ có một tập tục là, đối với người lãnh đạo nhà nước dù đã rời khỏi chức vị, nhưng mỗi khi họ về nghỉ dưỡng ở đâu đấy, giới lãnh đạo địa phương vẫn quen đến chào xã giao, cứ mỗi lần như thế, vị cựu Thủ tướng thẳng tính bao giờ cũng nhanh miệng tỏ thái độ miễn bàn chuyện công việc.

Lúc còn đương chức, Chu Dung Cơ nổi tiếng là con người “công việc”. Kể từ năm 1951, sau khi tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa và bước vào công tác, bao gồm cả thời gian bị đánh thành “phái hữu”, phải quản thúc cải tạo, tính ra tổng cộng thời gian làm việc của ông là hơn nửa thế kỷ.

Sống cùng công việc hơn 50 năm, làm việc đã trở thành thói quen, và là cuộc sống thứ hai của ông. Vậy mà năm ấy, ông nói buông là buông luôn, không chút lấn cấn, đủ thấy cá tính khảng khái của ông.

Chu Dung Cơ coi trọng vấn đề “không bàn công việc” đến vậy, là vì ông có sự suy ngẫm sâu sắc. Là người tiền nhiệm, ông đã bàn giao triệt để công việc cho người kế nhiệm Ôn Gia Bảo.

Nếu như vẫn còn tham công tiếc việc, không những sẽ bất lợi cho việc điều hành của nhà lãnh đạo mới ở Quốc vụ viện, mà nó cũng không đúng với cốt cách ứng xử ở ông.

Vì vậy Chu Dung Cơ đã chủ động né tránh trao đổi những gì liên quan đến “vấn đề công việc”, không để đưa đến dù chỉ chút xíu những ảnh hưởng bị động.

Văn bút thượng thặng, trí nhớ tuyệt vời

Khi đương nhiệm, dù bận rộn công việc, nhưng khối lượng đọc mỗi ngày của Chu Dung Cơ vẫn rất lớn, ngoài các văn kiện và tài liệu báo cáo, ông kiên trì đọc báo chí trong nước, báo chí hải ngoại, cả những tờ báo nguyên bản tiếng Anh.

Thời đó, khách nước ngoài được ông tiếp dù cho ở tầm cỡ nào, không ai là không nể phục tầm rộng kiến thức và trí nhớ tuyệt vời của ông.

Giờ đây, dù đã rời khỏi vũ đài chính trị, nhưng thói quen đọc đã hình thành từ nhỏ ở ông vẫn không hề thay đổi. Ông lên kế hoạch đọc những thư tịch cổ, sử học, triết học, sách khoa học, chân dung nhân vật, và nhiều thể loại khác.

Nét thư pháp của Chu Dung Cơ mạnh mẽ và phóng khoáng. Năm 1988, nhân dịp sinh nhật lần thứ 60, Chu Dung Cơ đã dụng tâm viết 4 chữ “Thanh Chính Liêm Minh” để tự răn, chưa nói đến hàm ý chính trị và chí hướng cá nhân trong đó, nhìn 4 chữ viết này ta có thể thấy được công lực thâm hậu của thư pháp Chu Dung Cơ.

Người TQ ai cũng biết khi tại vị, Chu Dung Cơ rất ít lưu bút đề tự, nay nghỉ hưu có rộng rãi thời gian cho thư pháp, chữ ông viết càng đẹp và đanh hơn nhưng đối với những ai xin chữ, ông vẫn giữ sự chừng mực khó tính.

Ngọt bùi có nhau

Chu Dung Cơ sinh ngày 1/10/1928, khi còn trong bụng mẹ, cha ông đã qua đời. Năm 10 tuổi, ông mất mẹ, từ nhỏ ông được bác Chu Học Phương dạy dỗ nuôi dưỡng.

Ngoài công việc kinh doanh, bác ông yêu thích kinh kịch, giỏi chơi đàn nhị; chịu sự ảnh hưởng của bác, nghệ thuật kinh kịch đã trở thành niềm say mê từ thời thơ ấu của Chu Dung Cơ.

Bà Lao An là em gái một người bạn thời trung học của Chu Dung Cơ, tính tình ôn hòa tháo vát, sau khi lấy nhau, trong suốt quãng đời chung sống, dù Chu Dung Cơ có vấp phải sóng gió chính trị gì đi nữa, bà vẫn không bỏ không rời, trước sau như một, hoạn nạn có nhau.

Trước khi Chu Dung Cơ rời nhiệm sở, mỗi dịp phải hiện diện trong tư cách phu nhân thủ tướng, bà Lao An bao giờ cũng lặng lẽ bên cạnh phu quân và mỉm cười khiêm nhường.

Điều trùng hợp là bà Lao An cũng say mê hát kinh kịch, từng học bài bản trường phái Mai Lan Phương (bậc thầy kinh kịch TQ-ND). Thời vợ chồng Chu Dung Cơ còn học ở Đại học Thanh Hoa, cả hai đều sinh hoạt trong đội kinh kịch nhà trường, nay bước sang tuổi già, cao hứng vợ chồng ông lại làm một màn kinh kịch tại gia.

Thấy phu nhân bắt đầu đằng hắng lấy giọng, Chu Dung Cơ lại ngồi ngay bên cạnh, so đàn đệm tấu cho bà. Cảnh tượng “phụ xướng phu tuỳ” của đôi vợ chồng già ấy thật là vui.

Lưu danh thanh liêm và nỗi niềm cố hương

Quê gốc Chu Dung Cơ vốn ở tỉnh Hồ Nam, sau khi gia cảnh sa sút, thân phụ Chu Dung Cơ là Chu Hy Thánh phải di cư lên sinh sống tại thành phố Trường Sa. Năm 17 tuổi, Chu Dung Cơ có một lần duy nhất về thăm quê cũ.

Thời Chu Dung Cơ làm thủ tướng, bà con đồng hương tha thiết mong ngóng ông trở về thăm quê, nhưng ông đã không thể về. Sau khi nghỉ hưu, các cán bộ quê nhà càng tận tình mời ông về thăm, nhưng rồi Chu Dung Cơ vẫn không thể về.

Chu Dung Cơ không phải thiếu tình cảm quê hương, mà là ông vẫn còn mối lo trong lòng. Lúc còn đương chức, ông lo quê nhà sẽ sử dụng ảnh hưởng của ông để hành sự; giờ nghỉ việc rồi, ông lại lo quê hương sẽ lấy tên tuổi ông để quảng bá du lịch.

Thật ra con người từ nhỏ biền biệt quê hương, đến già vẫn không thể về không phải chỉ có mình ông…

Đặng Tiểu Bình từ biệt quê hương Quảng An, Tứ Xuyên sang Pháp hoạt động từ thời niên thiếu, dù sau giải phóng, vào những năm 50 thế kỷ trước, ở cương vị Bí thư Tây Nam cục thường trú tại Trùng Khanh (tỉnh lỵ Tứ Xuyên khi đó), Đặng Tiểu Bình cũng không về thăm quê, rồi cho đến cuối đời, ông cũng không một lần được quy hương.

Thời còn điều hành công tác chính phủ, Chu Dung Cơ từng nhiều lần, và ở nhiều dịp khác nhau giới thiệu với các quan chức một câu châm ngôn đời Minh được ghi tạc trên bia đá ở Tây An: “Quan lại không sợ ta nghiêm khắc, nhưng họ sợ ta liêm khiết; Dân không nể phục ta giỏi giang, nhưng họ nể phục ta công bằng; công bằng thì dân không dám nhờn, liêm khiết thì quan lại không dám khinh khi. Công bằng sinh ra sáng suốt, liêm khiết sinh ra uy nghiêm”.

Chu Dung Cơ cho biết từ nhỏ ông đã thuộc lòng câu châm ngôn này, ông mong muốn mỗi quan chức đều hiểu được đạo lý trong đó.

Ông từng nói trong cuộc họp báo, sau khi về hưu, chỉ cần được dân chúng đánh giá là một quan chức thanh liêm, là ông cảm thấy thỏa mãn lắm rồi

Phó Thiên Tùng
Dịch từ báo chí TQ
http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.a ... hannelID=5
More than I thought I would ever be T.o. a.b
Hình đại diện của thành viên
Sera_Ppy
 
Bài viết: 75
Ngày tham gia: Thứ năm 12 Tháng 6 2008 7:25 am


Quay về Cuộc sống quanh ta

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron