Cảm xúc mùa Xuân

Những sắc màu cuộc sống _ Muôn mặt cuộc sống quanh ta

Cảm xúc mùa Xuân

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Thứ bảy 06 Tháng 2 2010 4:37 am

Cảm xúc mùa Xuân


Khi những vạt nắng gay gắt của mùa Hạ nơi đất Úc vẫn đang còn mãi miết chạy dài trên ngàn cây nội cỏ thì những người Việt xa xứ nơi đây lại chuẩn bị đón chào một mùa Xuân mới với bao nổi niềm hân hoan, ngậm ngùi, tiếc nhớ.
Mùa Hạ của thiên nhiên, mùa Hạ của đất trời, mùa Hạ của một hải đảo phương Nam có lắm khô hạn…hình như đã bị quên đi trong cảm nhận của những người dân gốc Việt bởi ký ức về một mùa Xuân thật sự nơi quê nhà đã quá đậm nét trong tiềm thức của mỗi người.

Một làn gió nhẹ khi mặt trời chưa kịp lên vào mỗi sáng:
Ừ, gió Xuân mơn man trên cành cây khóm lá!
Những tiếng chim gọi bầy lúc hoàng hôn buông xuống:
Ừ, chim ca vang chào mùa Xuân đến!
Những cánh bướm mãi mê trên những loài hoa chịu hạn vào trưa hè gay gắt:
Ừ, bướm hoa giao hòa trong nắng Xuân sang!
Bước chân lẻ loi qua từng góc phố vắng, từng sân ga cũ kỷ vào những chiều tan sở:
Ừ, sao ta lại lưu lạc nơi đây khi mùa Xuân đến?!

Thế mới biết cái Tâm đã dẫn dắt chúng ta tài tình là vậy!
Một “Tâm Xuân”, một “Giả Xuân” đã chiến thắng một “Chân Hạ” rất nhẹ nhàng, không hề có sự phản kháng!
Thật và giả là hai phạm trù đối nghịch, ai cũng biết vậy, nhưng chúng ta
có thể đánh đồng chúng một cách dễ dàng, vui vẻ. Chúng ta đang dang rộng đôi tay để đón chào nàng Xuân trong tiết Hạ oi nồng!
Bất chấp mùa Hạ đang hiện hữu, những người con Việt Nam xa xứ vẫn như đang sống trong sự rạo rực của mùa Xuân đang đến.

Ở các khu phố người Việt, không khí mùa Xuân như được thổi bùng lên, ùa vào từng ngóc ngách của ý nghĩ và cuộc sống như một Xuân thực thể với: bánh chưng xanh, câu đối đỏ; với mứt món, dưa hành; hoa vạn thọ vàng rực cùng những phong bao lì xì xinh xắn…Rồi đưa ông Táo về Trời, rồi rước ông bà về ăn Tết cùng con cháu, rồi mâm cao cổ đầy bên những bàn tiệc tất niên cùng bè bạn,…Vậy rồi tất cả đều như đang sống trong một mùa Xuân thật sự mà suy cho cùng chỉ là mùa Xuân trong tâm tưởng! Bởi từ đáy lòng, những ngậm ngùi vẫn còn đó, vẫn có một khoản trống hay một cảm nhận chưa trọn vẹn về nàng Xuân!
Rồi chính từ mùa Xuân tâm tưởng, những đứa con lưu lạc của Mẹ Việt Nam trên đất Úc đã dựng lại cho chính mình và con cháu những mùa Xuân rất riêng, rất đặc thù, không hề trùng lặp với mùa Xuân của đất trời.

Ngoài những lễ nghi sinh hoạt trong gia đình, phần lớn người Việt ở hải ngoại nói chung và cộng đồng Việt Nam ở Sydney nói riêng, đều muốn thưởng thức, đắm mình trong không khí Xuân như một hoài niệm cho riêng mình và cũng là cách gìn giữ nét văn hoá truyền thống của dân tộc. Trên tinh thần đó, người Việt đã tìm đến với nhau qua những Hội Chợ Tết Việt Nam, đón năm mới tại nhà thờ Quốc Tổ, xem Lễ Giao Thừa tại các Chùa, Nhà Thờ…không chỉ là để thư giãn với những điệu nhạc Xuân, nhâm nhi chút món ăn thức uống quen thuộc của quê nhà, dạo xem những gian hàng triễn lãm, thưởng thức những màn bắn pháo hoa ngoạn mục; hoặc xem đoàn Lân nhảy múa trong tiếng pháo nổ vang Trời…mà còn là cơ hội cho mọi người gặp gỡ, chúc tụng nhau sau một năm làm lụng vất vã; cho những nam thanh nữ tú tay trong tay cùng mơ ước về một tương lai tràn ngập sắc Xuân.

Tôi là kẻ góp mặt muộn màng trong những ngày Xuân tha hương nơi đất khách nhưng cũng có chung những nếp nghĩ, cách nhìn như đồng bào tôi nơi đây. Đã hơn mười năm trôi qua cùng những mùa Xuân “thật” và “giả” trên đất Úc, dù muốn hay không, tôi cũng đã nếm trãi tất cả những hương vị ngọt bùi, vọng tưởng, thực thể rất…Xuân cùng bè bạn trong những thời điểm dễ thương này.

Tôi cũng đã từng tham dự các Hội Chợ Tết do cộng đồng Việt Nam tổ chức, cũng đã vui cùng bè bạn bên dĩa dưa hành, bánh mứt...nhưng có lẽ không nơi nào đem lại cho tôi nhiều cảm xúc chân thực vào thời điểm giao mùa bằng chùa Phước Huệ. Chính vì vậy, từ nhiều năm sau này, tôi đã chọn chùa Phước Huệ như một nơi chốn đi về để đón Xuân trong ngày Hạ, để thưởng lãm hương vị Giao Thừa, để lắng nghe tiếng nói của mùa Xuân qua từng ánh mắt, bước chân, tà áo…của các em bé, các cụ già cùng những thiếu nữ đi lễ chùa trong đêm giao thừa và ngày đầu năm mới.
Với tôi, nếu không đến chùa thì sẽ không có Giao Thừa, không có Tết, không có mùa Xuân dân tộc nơi quê người xứ lạ!
Hương vị ngọt bùi của tình bạn, tình đồng bào, tình đồng Đạo, tình người như được nhân lên qua những lời thăm hỏi, chúc mừng lẫn nhau trong chan chứa yêu thương và tiếng cười.

Nhà tôi ở rất xa chùa và không phải là khu người Việt nên năm nào cũng vậy, tôi cố gắng thu xếp công việc nhà, cúng tất niên và rước ông bà vào trưa 30 Tết; dọn dẹp đâu vào đó trong thời gian còn lại, gọi điện báo cho vài người bạn thân, sơ mà suốt cả năm chúng tôi không có dịp gặp nhau: rằng tôi sẽ có mặt ở chùa từ 6 giờ chiều đến qua lễ Giao Thừa!
Vậy là điểm phấn tô son, diện chiếc áo dài trang trọng, thong dong đến chùa sớm…cho dễ có chỗ đậu xe!
Lễ Phật, viếng cảnh chùa, xem các gian hàng, phụ giúp quí Tăng, Ni trong những gian hàng bánh trái, tử vi…để thấy mình như trẻ ra, vui hơn cho dù đang chuẩn bị già thêm một tuổi nữa!

Tôi biết có rất nhiều, rất nhiều, thậm chí hàng ngàn người Việt cũng có cùng niềm vui đến chùa Phước Huệ như tôi trong mỗi độ năm hết Tết đến như thế này. Bởi không nơi nào có truyền thống tổ chức đón năm mới đầy đủ, qui mô và hoàn hảo như chùa Phước Huệ Sydney!
Chúng tôi có tất cả những gì cần có cho thời điểm giao mùa rất thiêng liêng trong phong tục Tết của người Việt: xem hoa ngắm cảnh, thưởng thức phòng triển lãm tiểu cảnh-cắm hoa-tỉa rau củ; nhâm nhi bánh mức trong lúc ngồi xem văn nghệ mừng Xuân, dạo qua các gian hàng đồ chơi; chọn cho mình lá số tử vi trong năm mới; xin Xăm cầu nguyện; xem những tiết mục múa Lân, múa Rồng rất ngoạn mục; cuốn hút trong tiếng pháo nổ vang trời cùng những vầng pháo hoa rực rỡ , lung linh sắc màu giữa đêm trừ tịch.

Nhiều người vẫn còn tin vào tục lệ “Xông Đất” đầu năm thì tất cả những ai đến chùa đón Giao Thừa đều trở về “Xông Đất” cho chính nhà mình! Nếu là người tự tin vào “Vía” của mình, thì rõ ràng bạn sẽ cảm thấy thật an toàn khi “phe mình” “Xông Đất” cho “phe ta”! Bằng không, bạn cũng khó mà trách móc chính mình hay “đỗ thừa” cho ai đó đã đến nhà mình vào thời điểm đầu năm nếu chẳng may năm đó mình chưa…trúng số độc đắc!

Đã nhiều năm qua, tôi luôn là người “Xông Đất” cho chính nhà mình! Tôi không chỉ mang niềm vui dạt dào của âm hưởng Giao Thừa từ chùa Phước Huệ về nhà mà còn rất nhiều bánh mứt, trái cây, thậm chí có khi cả 1 quả dưa hấu to đùng mà những người bạn đã mang tặng tôi khi biết chắc rằng tôi sẽ có mặt trong Đêm Hội Giao Thừa tại chùa Phước Huệ Sydney! Chẳng là vì tôi ở quá xa khu người Việt, trái ngõ đường và ai cũng bận rộn với công ăn việc làm …nên cho dù bạn bè có quí mến tôi, muốn tặng tôi chút quà Tết cũng đều đợi đến chiều 30 hoặc đêm Giao Thừa mới gặp nhau, chúc mừng nhau…tại chùa!
Như vậy tôi có quyền tin “dị đoan” rằng: người “Xông Đất” nhà tôi trong ngày đầu năm mới đã mang tất cả niềm hỉ lạc cùng tài lộc đến cho tôi trong suốt năm ấy! Và trên thực tế, tôi cũng đã có được điều này trong hơn 10 năm qua.

Năm nay, công đồng người Việt hải ngoại sẽ cảm thấy vui hơn, thích thú hơn vì có nhiều thời gian “ăn Tết” hơn mà không cần…xin nghĩ phép. Giao Thừa đúng vào đêm thứ bảy, chúng ta có nguyên ngày 30 để chuẩn bị, sắm sửa, tất niên, bày mâm ngũ quả lên bàn thờ gia tiên; có dư thời gian để diện những bộ trang phục ưng ý lên chùa lễ Phật hoặc thăm viếng bè bạn trong cả ngày mồng một Tết là ngày Chủ nhật và lại cũng là ngày dành cho tình yêu “Valentine’s Day”. Như vậy chúng ta có thể tin rằng Tết năm nay, “Mùa Xuân” năm nay sẽ vui hơn, đầm ấm hơn, hạnh phúc hơn, an lạc hơn trong tình yêu đôi lứa, tình yêu gia tộc và tình yêu quê hương đất nước.
Có lẽ những ai có thói quen đến chùa Phước Huệ vào sáng Mồng Một Tết hằng năm cũng đều có chung một cảm xúc như nhau: Trước khi vào cổng Tam Quan, bạn sẽ bước đi trên một thảm xác pháo nhuộm hồng và không gian hình như cũng đang còn phảng phất mùi thơm nồng của những tràng pháo nổ đêm qua trong lễ đón Giao Thừa. Bước chân bạn sẽ dừng lại bên cây mai vàng rực rỡ không thua kém bất cứ cây mai nào trong mùa Xuân quê nhà cho dù đó chỉ là cây mai…nhân tạo! Bạn sẽ tự tay hái cho mình một “cành lộc” thay vì màu xanh của lá lại là màu đỏ của phong bao lì xì với 1 đồng tiền may mắn kèm theo lời chúc cho một “mùa Xuân” an lạc và năm mới yên bình.

Nếu không phải là người theo Đạo Phật, thay vì vào chánh điện lễ lạy, bạn có thể dạo chơi quanh chùa, thuởng thức chút quà bánh và thú vị hơn cả vẫn là rút cho mình 1 lá số tử vi rồi chọn một chỗ ngồi ưa thích đâu đó – giữa các bậc thềm, trên những phiến đá, dưới mái hiên chùa…- rồi thong thả đọc từng câu từng chữ tiên đoán vận hạn của bạn trong năm mới như một thú vui trong chốc lát thư nhàn của ngày đầu năm mới.
Rồi cũng từ chỗ ngồi đó, bạn có thể có những khoảnh khắc rất an tịnh trong tiếng chuông ngân nga, tiếng mõ thanh thoát…đều đặn phát ra từ chánh điện. Hoặc cho dù khó tính đến đâu, lòng bạn cũng trở nên thênh thang, khuôn mặt bạn sẽ trở nên tươi tắn hơn với nụ cười hài lòng, thích thú khi ngắm nhìn toàn cảnh “Mùa Xuân Dân Tộc” như được thu nhỏ vào khuôn viên chùa Phước Huệ: Hàng trăm sắc màu lung linh trên những vạt áo em thơ và thiếu nữ; cỏ cây xôn xao trong nắng gió cùng mai vàng lộc biếc; xác pháo hồng đuổi nhau trên sân chùa theo từng cơn gió nhẹ; ánh mắt cười long lanh thay bao lời chan chứa…

Tôi gọi đó là “Mùa Xuân Dân Tộc” trên quê người chứ không phải là mùa Xuân thật sự của quê nhà; cũng không phải là mùa Xuân của thiên nhiên ở bán cầu Bắc – nơi có dải đất hình chữ S muôn đời yêu thương của chúng ta - bởi chúng ta đang sống trên đất Úc, đang trãi đời mình qua mùa Hạ nóng bỏng, mùa của hạn hán, mùa của những trận cháy rừng khốc liệt; mùa của tiếng nỉ non đứt quảng, rời rạc của loài ve sầu xa lạ!

Dầu gì chăng nữa thì Tâm ta đã chiến thắng những thực thể ngoại tại cho dù chỉ trong vài tháng, vài tuần, vài ngày hay vài giờ, vài phút!
Giá mà cái “Tâm Xuân” này đọng lại trong chúng ta lâu hơn, chúng ta há chẳng đối đãi tử tế với nhau như ngày Tết, như mùa Xuân được nhiều hơn tý nữa?
Chúng ta đã thưởng thức hương Xuân trong mùa Hạ, biết đâu với “Tâm Xuân”, chúng ta sẽ cũng nắm bắt được “Nàng Xuân” trong cả 2 mùa Thu, Đông còn lại của tháng năm?
Để rồi từng ngày, từng tháng, từng mùa; từng 365 ngày trôi qua trong đời; ta sẽ có liên tục, trọn vẹn một “Tâm Xuân” cho Xuân mãi mãi, không còn là mùa mà chúng ta chờ đợi mà Xuân sẽ trở nên thường hằng, nhẹ nhàng, thanh thản, an lạc trong cái “Tâm Xuân” tuyệt vời của mỗi chúng ta.

Nhưng nếu điều này biến thành hiện thực thì khốn thay (!) sẽ không ai trong chúng ta chịu khó vội vội vàng vàng sắp xếp bao công kia việc nọ để đến Chùa Phước Huệ cho kịp lúc đón Giao Thừa, mừng năm mới. Chúng ta vẫn còn kiếm tìm, vẫn vay mượn, vẫn lựa chọn một nơi chốn để đặt tên cho nó và rồi tự đặt mình vào đó với một sự ưng ý, hài lòng trong khoảnh khắc nhất định để rồi…thôi, tiếc cho sự chuyển đổi của không gian và thời gian trong vô cùng vô tận của ý.
Rồi ra sẽ có mấy ai trong chúng ta cảm nhận được một mùa Xuân thường hằng trong từng khoảnh khắc, trong từng nhịp đập của trái tim, trong mỗi bước chân qua bất kỳ nơi chốn?
Xin được mượn 2 câu thơ của thi sĩ Bùi Giáng như một lời kết cho lần gặp rất tình cờ giữa “Tâm Xuân”, “Giả Xuân” và “Chân Hạ” trong “Cảm xúc mùa Xuân” trước thềm năm mới - giữa sân chùa Phước Huệ, Sydney:

“Thưa rằng nói nữa là sai
Mùa Xuân đang đợi bước ai đi vào”



Sydney mùa Hạ 1/2010
Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:02 am

Re: Cảm xúc mùa Xuân

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ bảy 06 Tháng 2 2010 8:59 am

Cảm ơn Cô đã chia sẻ cảm xúc mùa xuân cùng mọi người.

Chúc Cô đón Xuân thật vui, thật ấm áp giữa... mùa hè.
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1386
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 3:42 pm

Re: Cảm xúc mùa Xuân

Bài viết mớigửi bởi Sera_Ppy » Thứ hai 08 Tháng 2 2010 7:24 pm

Mãn Giác (1052-1096), là một Thiền sư Việt Nam thuộc đời thứ 8 của dòng Thiền Vô Ngôn Thông. Sư nối pháp Thiền sư Quảng Trí và truyền tâm ấn lại cho đệ tử là Bản Tịnh. Với bài thơ "Cáo tật thị chúng", ông được nhiều người coi là một nhà thơ đại biểu của dòng văn thơ Lý-Trần
“Xuân đi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười.
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu, già đến rồi.
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua- sân trước-một nhành mai”
(Thích Thanh Từ dịch)

http://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A3n_Gi%C3%A1c

Suy ngẫm về bài kệ "Cáo tật thị chúng" của Thiền sư Mãn Giác
Quảng Trí
________________________________________
Ngược dòng thời gian, lật lại những trang sử hào hùng của dân tộc vào thời đại Lý Trần, một thời đại vàng son của tổ quốc, cũng là giai đoạn hưng thịnh nhất của đạo Phật.
Vào thời đại Lý Trần, Phật giáo được xem như là quốc giáo, từ vua quan đến dân chúng đều tu học theo giáo pháp của chư Phật, có được nhiều vị thiền sư chứng ngộ uyên thâm giữ gìn và truyền thừa giáo pháp của chư Phật. Thông thường, trước khi lìa bỏ xác thân, xa rời cõi đời huyễn mộng, chư vị thiền sư đều để lại cho đời một bài thi kệ, đấy là lời sách tấn cuối cùng, lời di huấn cuối cùng của quý Ngài đối với chúng đệ tử và cũng là thể hiện sự chứng đạt chân lý của tự thân. Lời kệ nào cũng cao thâm, vi diệu, câu kệ nào cũng chuyển tải chân lý cuộc đời. Nhưng không hiểu tại sao, đã gấp sách lại rồi mà hình ảnh "đêm qua sân trước một cành mai" trong bài "Cáo tật thị chúng" của Ngài Mãn Giác cứ hiện ra trong tâm trí con khiến con ưu tư mãi. Nay con xin Ngài cho con được mạo muội tỏ bày suy nghĩ của một kẻ "mông học" về bài kệ "Cáo tật thị chúng" của Ngài.
Vừa đọc qua câu kệ:

"Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai”.
(Xuân qua trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
).


Người đọc đã bắt gặp nơi đây một sự khác thường. Bởi chúng ta thường nhắc đến sự tươi đẹp, huy hoàng trước khi nhắc đến sự tan tác, chia lìa. Điều này cũng dễ hiểu thôi, vì ai cũng ưa thích, ham muốn cái đẹp, trân quí sự hoàn mỹ chứ không ai muốn nhắc đến sự rủi ro, sự không hoàn thiện,... Ở đây, Ngài Mãn Giác đã đảo lộn qui luật đó. Ngài đã nói đến sự “lạc” (rụng) trước khi nhắc đến sự “khai” (nở). Hai câu kệ đã diễn tả một sự thật của tự nhiên: Xuân qua thì muôn hoa tan tác, rụng rời; xuân đến thì muôn hoa khoe sắc nở thắm. Sự thật này đã trở thành một quy luật chung của vũ trụ và đi vào trong sâu thẳm cõi lòng của mỗi người. Ngài Mãn Giác đã diễn tả một cách trái ngược như thế phải chăng Ngài muốn nhắn nhủ với mọi người rằng: Nếu đã có xuân đến thì phải có xuân qua, đấy là qui luật vận hành của vũ trụ. Con người phải sống làm sao để có thể giữ được lòng mình bình thản trước sự thịnh suy của cuộc đời khi chúng đến với mình.
Trở lại với hiện thực của cuộc sống, Ngài nhận thấy:

"Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai".
(Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
).


Sự đời cứ thế trôi qua trước mắt người, ngày lại qua đêm, đêm lại nối ngày. Biết bao nhiêu cuộc đổi thay, bao nhiêu lần bãi bể hoá thành nương dâu. Đa số mọi người đều bị cuốn vào dòng chảy của cuộc đời, mãi chạy theo sự xoay vần của ngoại cảnh, bị ngoại cảnh chi phối. Chúng làm hoa cả mắt, loạn cả tâm, đến nỗi quên mất chính mình. Trong cuộc đời có mấy ai làm chủ được bản thân, nhìn vào sự biến chuyển đang diễn ra trên tấm thân của mình trong từng phút, từng giây. Cho nên Ngài đã đánh thức: "Lão tùng đầu thượng lai"- Trên đầu già đến rồi. Hãy nhìn lại trên đầu của mình, tóc đã điểm bạc, tuổi già đã đến rồi đó, phải chấm dứt ngay những cuộc rong ruổi theo cảnh phù du bên ngoài, trở về lo cho tự thân của mình, nuôi dưỡng thân tâm của mình bằng chất liệu từ bi và công phu tu tập thiền định, rèn luyện cho mình một nếp sống đạo đức, thấm đượm tình người. Không nên đợi đến tuổi già mới học đạo, mới tu dưỡng tâm tánh, bởi lúc về già thì thân thể suy nhược, tinh thần sút kém, trí óc không còn như lúc mạnh khoẻ trước đây nữa. Và "không thể có một tinh thần mạnh mẽ trong một thân thể suy nhược". Lúc về già, dù có cố gắng đến bao nhiêu thì cũng khó lòng đạt được mục đích, vì đến lúc đó thì "lực bất tòng tâm". Hơn nữa, cổ đức cũng đã từng dạy rằng:
"Mạc đãi lão lai phương học đạo
Cô phần đa thị thiếu niên thân".
(Chớ đợi tuổi già mới học đạo
Mồ hoang lắm kẻ tuổi thanh xuân).

Thế nên, với tâm từ bi vô lượng, Ngài Mãn Giác đã hiến dâng trọn đời mình cho hạnh phúc, an lạc của chúng sanh. Ngay những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình, Ngài vẫn tha thiết khuyên bảo, khích lệ mọi người dũng mãnh, tinh tiến trên con đường tìm về bến giác, trở về quê hương tươi đẹp ngàn đời.
Bốn câu đầu của bài kệ, Ngài diễn tả theo phương diện tục đế, Ngài vận dụng ngôn ngữ và ý niệm của đời thường nên tương đối dễ hiểu, dễ cảm thụ và ai cũng có thể chấp nhận được, nhưng đến câu:

"Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai".
(Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai
).


Thì rất nhiều người cảm thấy sửng sốt, bỡ ngỡ. Sửng sốt và bỡ ngỡ cũng phải, tại vì họ đang tiếp cận với một quan điểm rất khác thường: Mùa xuân đã qua mà vẫn còn hoa mai nở. Với sự nhận thức bình thường thì không thể nào chấp nhận và không thể nào hiểu được thâm ý của hai câu kệ trên. Nhưng với những người hiểu đạo, biết chút ít về đạo Phật, về ngôn ngữ nhà thiền thì khi đọc qua hai câu kệ trên, họ cảm nhận được phần nào ý nghĩa của nó. Ở đây, Thiền sư đã dùng ngôn ngữ để chuyển tải một vấn đề vượt ra ngoài phạm trù ngôn ngữ và ý niệm, đấy là trạng thái, là cảnh giới của những người đã giác ngộ, đã nếm được hương vị giải thoát và đang sống trong sự tràn ngập niềm hạnh phúc vô biên, là sự vĩnh hằng bất diệt, vượt ra ngoài ý niệm về thời gian và không gian. Ngài Mãn Giác đang sống trong trạng thái ấy nên đối với Ngài, lúc nào cũng cảm thấy "mùa xuân" đang hiện hữu, lúc nào cũng thấy "nhất chi mai" ở trước sân. Cành mai trong văn cảnh này không còn là cành mai "bằng xương bằng thịt" nữa mà đã là cành mai tinh thần. Đây là trạng thái chung của những người đã chứng ngộ, là một sự thật, nhưng chỉ những ai đã vào được cảnh giới đó mới cảm nhận một cách tinh tường về sự thật vi diệu này. Hai câu kệ ấy còn cho mọi người nhận ra được trong muôn vạn sự đổi thay, dịch chuyển của vạn hữu còn có cái không bị chi phối bởi qui luật thành - trụ - hoại - không, trong sự vô thường vẫn có cái thường hằng, bất biến, đấy là "bản lai diện mục" trong mỗi chúng sanh.
Qua hai câu kệ cuối cùng trong bài kệ "Cáo Tật Thị Chúng", thiền sư Mãn Giác còn khuyên bảo chúng đệ tử và tất cả mọi người rằng: Đừng lo sợ trước cảnh "hoa tàn lá rụng", chỉ sợ là tự thân mỗi người chưa đủ sức tỉnh giác để kiểm soát thân, tâm của mình mà thôi. Hãy sống làm sao để mọi cử chỉ, hành động, lời nói của mình đều có thể đem lại hạnh phúc, an vui cho người khác, sống làm sao để mỗi bước đi là một bước tiến gần đến bến bờ giải thoát. Hãy tinh tấn lên, mọi người đều sẽ có ngày sống với mùa xuân trường cửu của cõi lòng.
Điểm lại toàn bộ lời thi kệ, chúng ta thấy rằng, đây là sự đúc kết những tinh hoa của đạo giải thoát, là quá trình thực tu thực chứng của thiền sư Mãn Giác. Tuy Ngài chưa đạt được sự giác ngộ viên mãn như chư Phật, nhưng Ngài đã bước những bước chân thần kỳ, đã đạt được trạng thái tâm linh ít người đạt được. Bài kệ của Ngài khiến cho nhiều người phải ưu tư, muốn giải tỏa nỗi ưu tư này thì không còn con đường nào khác hơn là sự thể nghiệm của tự thân. Vì thế mà bài kệ của Ngài trở thành ngọn đuốc soi đường cho mọi người trở về với nếp sống chân thiện mỹ, trở về với chân lý của lẽ sống ngàn đời. Bài kệ còn thúc đẩy mọi người đi tìm hạnh phúc chân thường cho cuộc sống. Có thể khẳng định rằng, thiền sư Mãn Giác, cũng như bài thi kệ của Ngài sẽ sống mãi, tồn tại mãi trong lòng những con người yêu chân lý và đi tìm chân lý.
http://www.buddhismtoday.com/viet/vanho ... ichung.htm
More than I thought I would ever be T.o. a.b
Hình đại diện của thành viên
Sera_Ppy
 
Bài viết: 75
Ngày tham gia: Thứ năm 12 Tháng 6 2008 12:25 am


Quay về Cuộc sống quanh ta

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.