Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Cùng nhau trao đổi, thảo luận các vấn đề về cuộc sống hôm nay...

Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ tư 06 Tháng 9 2006 1:56 pm

Sáng, ngồi uống cafe với mấy người bạn, nhìn thấy các bé học sinh quần xanh áo trắng, đeo khăn quàng đỏ tự nhiên thấy vui. Ai cũng kể chuyện khai giảng ngày hôm qua của con mình. Câu chuyện một lúc đổi hướng sang những tiêu cực trong ngành giáo dục.

Từ chuyện sách giáo khoa, chuyện Thầy Khoa ở Hà Tây, chuyện gian lận thi cử hay chuyện 2.000USD chạy trường chạy lớp cho đến vụ đổi tình lấy điểm làm ầm ĩ suốt thời gian qua... Càng kể càng thấy nhức nhối và chua xót cho thực tế của Giáo dục trong thời gian qua...

- "Hy vọng là thời gian tới Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân sẽ có những biện pháp thay đổi. Ông đã hứa 10 năm nữa Giáo dục Việt nam sẽ có bước tiến dài mà...".

Đáp lời tôi là những câu bình luận tỏ vẻ không tin tưởng và nghi ngờ:
- Xưa rồi diễm...
- Bố nào lên chả lo giữ ghế, đố dám làm mạnh đấy..
- Khi nào mặt trời mọc ở hướng Tây thì họa may mới thay đổi được nhé...
.........

"Khi nào mặt trời mọc ở phía tây...".
Đau xót, phũ phàng vậy sao. Chẳng biết Galile, Copecnich hay các nhà khoa học xưa có biết được rằng phát minh của các ông đang được đưa ra làm cơ sở cho sự mất lòng tin này không??

Còn tôi, tôi không thể nghĩ như vậy bởi xung quanh tôi có biết bao các Thầy Cô tâm huyết với nghề giáo. Ba tôi cũng là một người Thầy mẫu mực; Cô Dung giáo viên chủ nhiệm 12/5 của chúng tôi và biết bao các Thầy Cô khác nữa. Thời đi học của chúng tôi có bao giờ xảy ra những điều nhức nhối như vậy đâu...

Chợt nhớ lại 2 mẩu chuyện đã được đọc đâu đó từ lâu rồi. Có thể tôi không nhớ được chi tiết nhưng nội dung thì chẳng thể nào quên được. "Mặt trời mọc ở hướng Tây..", phải rồi ai bảo là mặt trời không thể mọc ở hướng Tây nào...

Câu chuyện 1:

Chuyện về nhà thơ Nga nổi tiếng, đại văn hào Puskin thời đi học. Trong giờ kiểm tra chẳng biết thế nào mà cậu trò Puskin lại trả lời một câu trong bài làm là Mặt trời mọc ở đằng Tây. Đến giờ trả bài Thầy giáo gọi Puskin lên và hỏi tại sao trả lời sai như vậy. Một chút lúng túng cậu trò giỏi thơ mới trả lời:
- Thưa thầy, không phải em trả lời sai mà là em đang trả lời bằng thơ thì hết giờ ạ..
Thầy giáo ngạc nhiên:
- Trả lời bằng thơ thế nào.
- Thưa thầy, em làm thơ như thế này:

    Mặt trời mọc ở đằng Tây
    Thiên hạ kháo nhau chuyện lạ này
    Ngơ ngác nhìn nhau rồi tự hỏi
    Thức dậy hay là ngủ tiếp đây...

Thầy giáo cười và chấp nhận câu trả lời của nhà thơ nổi tiếng tương lai...

Câu chuyện 2:

Có một cô bé vẽ giỏi nhất lớp, Cô giáo cử em đi vẽ tranh dự một cuộc thi của học sinh tiểu học tòan quốc ở Trung Quốc. Tranh dự thi sẽ được triển lãm ở Bắc Kinh.

Tranh của cô bé vượt qua mấy vòng lọai, được gửi lên Bắc kinh, cô giáo rất hồi hộp chờ kết quả chấm thi vòng cuối, nhưng cô nhận được thông báo của ban giám khảo là tranh của học trò cô đã bị lọai.
-" tiếc quá, tranh em ấy vẽ rất đẹp, nhưng bị lọai vì sai cơ bản, em ấy vẽ mặt trời mọc ở đằng Tây !"
xem ra Ban giám khảo có ý trách cô giáo đã quá sơ suất trong việc truyền đạt kiến thức cơ bản cho học trò..

Cô giáo ngã ngửa người ra, sao lại biết được là tranh vẽ mặt trời mọc ở đằng Tây, cô đến nhà cô bé kia và hỏi cho rõ hơn:

- Em vẽ mặt trời mọc ở đằng Tây hay đằng Đông ?

- Đằng Tây ! em có vẽ cả mũi tên phương bắc ở trên đầu tờ giấy mà....

- Em sao vậy, kiến thức địa lý đâu rồi
...

Cô bé lặng yên cúi đầu, không nói...

- Tranh của em không được treo ở Bắc kinh nữa..

Cô bé òa khóc nức nở.. Cô kể:

- Em không có bố từ nhỏ. Ngày bé hỏi mẹ, mẹ nói bố đi Bắc Kinh từ lâu rồi. "Mẹ ơi, khi nào bố về.?" - Bố đi xa lắm con ạ. Khi nào mặt trời chuyển sang mọc ở đằng Tây thì bố sẽ về với mẹ con ta.."

Lúc này thì đến lượt cô giáo òa khóc... Và cô quyết định lên Bắc Kinh gặp ngay Ban giám khảo
...

Bức tranh đoạt giải cao nhất trong cuộc thi là bức tranh vẽ một bé gái ngồi ngắm mặt trời lên, và mặt trời thì mọc ở đằng Tây, bất cứ ai cũng phải thấy thế vì tác giả bức tranh đã vẽ cả mũi tên chú thích thật rõ ràng điều đó...


......

Vậy đó, ai bảo là mặt trời không mọc được ở đằng Tây nào...

Vậy thì tại sao ta lại phải bi quan đến thế..

Còn bạn, bạn nghĩ thế nào. Bạn có đồng ý quan điểm với tôi không?
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1377
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ tư 25 Tháng 10 2006 8:16 am

Hôm qua được đọc một bài văn của cô bé lớp 10 trên mạng càng làm cho tôi không thể đồng ý với những tư tưởng bi quan kiểu "mặt trời mọc ở đằng Tây..." của một số người. Cho dù bao nhiêu tiêu cực, những bất hợp lý đến mức phẫn nộ trong ngành giáo dục vẫn hàng ngày được đưa ra trên mặt báo nhưng chúng ta không thể phủ nhận rằng lớp học trò sau càng ngày càng giỏi hơn lớp trước. Đơn giản là các em có điều kiện hơn và một điều quan trọng bởi cũng như chúng tôi các em là học trò của những Thầy Cô có tâm huyết.

Cám ơn em về bài văn quá hay.

Xin được đăng bài văn của em lên diễn đàn của các anh chị đi trước.


TP - “Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại...”

Đây là trích đoạn bài văn của một học sinh lớp 10, tên là Hà Minh Ngọc, được post lên mạng và các blog (một dạng nhật ký trên mạng). Bài văn đang gây xôn xao cư dân mạng.

Điều lạ không phải vì bài văn đạt điểm 9+, cũng không phải vì hành văn ấn tượng lạ ở chỗ là lời tâm sự của giáo viên với cô học trò nhỏ là tác giả bài văn.

Những tâm sự trong bài viết của Ngọc nhận được nhiều cộng hưởng. Tại trang hanheldvn.com, Teddybear viết: “Ai bảo giới trẻ bây giờ quên tiếng Việt?”. Hepza thì ngắn gọn: “Tuyệt! Cám ơn cô bé Minh Ngọc, cám ơn cô giáo…”.

Trên blog của ZoomNews (người đầu tiên post bài văn này lên) cũng có khá nhiều ý kiến chia sẻ. Các blogger ngạc nhiên về đề văn, thán phục cách học văn của Minh Ngọc.

Và lớn hơn, như LeE nói: “Vô tình, mình có dịp nhận định lại cuộc sống của mình”.

Trong lúc cả nước đang nói về việc thay đổi cách dạy học, ra đề, chấm bài tập làm văn thì đề văn và bài viết này rất đáng suy nghĩ.



Đề bài: Một bài học sâu sắc, ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em

Bài làm :

Bản chất của thành công

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đình là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải gìn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nhìn nhận mọi việc mà thôi”. Còn đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của mình vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Hà Minh Ngọc


Lời phê của cô giáo dạy văn:

Cảm ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công
.[/i]

Hình ảnhHình ảnh
[i]Hình ảnhHình ảnh
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1377
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ hai 05 Tháng 4 2010 8:39 am

phuha đã viết:...
"Hy vọng là thời gian tới Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân sẽ có những biện pháp thay đổi. Ông đã hứa 10 năm nữa Giáo dục Việt nam sẽ có bước tiến dài mà...".
...


Vẫn hy vọng sự có bước tiến dài như ông Bộ trưởng đã hứa. Nhưng ... bây giờ thì ông Nhân đã thôi làm Bộ trưởng Bộ GDĐT.

Hình ảnh


... Và ông vẫn còn nợ các Thầy Cô một câu hỏi.

Hy vọng _vẫn phải hy vọng_ người thay ông sẽ không để công việc dở dang...
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1377
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ ba 06 Tháng 4 2010 10:35 am

... Và ông còn nợ các Thầy Cô một lời hứa...

Hình ảnh

Còn 9 tháng nữa là sướng Cô Hạnh nhé. :geek:
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:04 am

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi satthu » Thứ ba 06 Tháng 4 2010 11:13 am

Hy vọng mặt trời mọc ở đằng tây.
satthu
 
Bài viết: 151
Ngày tham gia: Thứ năm 14 Tháng 2 2008 4:47 pm
Đến từ: Trường HHT

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi nhathanh » Thứ ba 06 Tháng 4 2010 11:17 am

Đội ngũ nhà giáo vẫn đang sống đó thôi.
Có ai chết vì mức lương hện tại đâu. :naka: :naka: :naka:
Hình đại diện của thành viên
nhathanh
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 471
Ngày tham gia: Thứ bảy 29 Tháng 4 2006 1:19 pm

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi J. Valjean » Thứ ba 06 Tháng 4 2010 3:45 pm

Nhà giáo nói riêng và giới công chức nói chung vẫn đang sống nhờ lương, còn những người không phải công chức nhà nước, không lãnh lương thì gọi là những người không lương vẫn sống :geek:
Ta là lãng tử đường xa
Trời cao đất rộng là nhà thênh thang
Hình đại diện của thành viên
J. Valjean
 
Bài viết: 173
Ngày tham gia: Chủ nhật 05 Tháng 8 2007 11:07 am

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi satthu » Thứ sáu 09 Tháng 4 2010 11:30 am

Bộ GD-ĐT thay đổi nhiều nhân sự

Ngày 8/4, Bộ GD-ĐT đã công bố các quyết định điều động và giao nhiệm vụ mới cho nhiều cán bộ trong Bộ. Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân đã đến dự và trao quyết định cho các nhân sự mới.

Theo đó, Bộ bổ nhiệm PGS.TS. Phạm Mạnh Hùng, Cục trưởng Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý cơ sở giáo dục sang đảm nhiệm chức vụ Chánh Văn phòng Bộ GD-ĐT. Đồng thời giao TS.Trương Đình Mậu, Phó Cục trưởng Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý giáo dục phụ trách Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý giáo dục.

Điều động ông Nguyễn Văn Chiến, Chánh thanh tra Bộ GD-ĐT công tác tại Phòng Thanh tra phía Nam thuộc Thanh tra Bộ GD-ĐT và bổ nhiệm giữ chức vụ Hàm vụ trưởng, phụ trách phòng thanh tra phía Nam.

Giao TS. Phạm Ngọc Trúc, Phó tránh Thanh tra Bộ phụ trách Thanh tra Bộ.

Bổ nhiệm ông Phạm Chí Cường, chuyên viên Vụ Hợp tác quốc tế giữ chức vụ phó Vụ trưởng Vụ Hợp tác quốc tế.

Giao GS.TS. Phan Văn Kha, Phó Viện trưởng Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam làm Quyền Viện trưởng Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam.

Bổ nhiệm PGS.TS.Vũ Quốc Chung, Phó Vụ trưởng, trưởng Ban điều hành Dự án phát triển giáo viên THPT và TCCN chức vụ Vụ trưởng, trưởng Ban điều hành Dự án phát triển giáo viên THPT và TCCN.

Bổ nhiệm ông Nguyễn Hồng Hải, trưởng phòng Văn phòng Bộ GD-ĐT, Phó trưởng ban điều hành Dự án phát triển giáo viên THPT và TCCN hàm chức vụ Phó vụ trưởng, Phó trưởng Ban điều hành Dự án phát triển giáo viên THPT và TCCN.
satthu
 
Bài viết: 151
Ngày tham gia: Thứ năm 14 Tháng 2 2008 4:47 pm
Đến từ: Trường HHT

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ sáu 09 Tháng 4 2010 2:53 pm

Đọc bài viết này trên TuanVietNam có rất nhiều điều để suy ngẫm:


“Từng người thầy bỏ giáo dục, ra đi...”


Ba người thầy, ba điểm xuất phát khác nhau, ba lối thoát cá nhân khác nhau… Nhưng vẫn còn đây hơn một triệu giáo viên, họ liệu có “lối thoát” ra khỏi con đường giáo dục đang nhiều bí bức, khủng hoảng và tụt hậu? Hay hàng ngày họ vẫn phải gồng mình vật lộn trong guồng máy tư duy giáo dục cũ kỹ, tiếp tục cho ra những sản phẩm giáo dục chất lượng thấp?

1. Vụ việc nữ sinh Trường PTCS Lê Lai (Q8- t/p Hồ Chí Minh) đánh hội đồng gây ầm ĩ trong xã hội, dẫn đến sự kiện thầy Ngô Đức Bình, hiệu trưởng nhà trường đệ đơn từ chức, tôi thiết nghĩ, thầy cũng đã rất đau khổ, dằn vặt. Vì ở cương vị người quản lý giáo dục cơ sở, một người có chức năng tổ chức kiến tạo kiến thức, đạo đức cho công dân tương lai, bắt buộc từ bỏ mục đích cao cả của nghề, có gì buồn và đau hơn thế? Cho dù thầy viện dẫn lý do cá nhân- sức khỏe của mình.
Hình ảnh
Thầy Ngô Đức Bình. Ảnh: VNN

Trước quyết định ra đi của thầy, ai trong hoàn cảnh ấy mà không cảm thấy nỗi cô đơn. Bởi họ- những người chở đạo học, dường như đã không còn cảm thấy được sự "tôn sư trọng đạo" của xã hội, không cảm nhận được sự ủng hộ tích cực của chính quyền. Thậm chí vì lòng nhiệt tình với nghề mà từng bị thân nhân của học sinh xúc phạm đến thân thể, nhân phẩm.

Người thầy, trong sự dồn nén nhiều tâm trạng, và "lực bất tòng tâm" chỉ có thể phản ứng yếu ớt bằng cách xa rời môi trường từng gắn bó biết bao buồn vui của đời mình. Đó thực là một nốt trầm lặng lẽ trong bản giao hưởng buồn của ngành giáo dục đương đại Việt Nam.

Tôi chia sẻ với thầy Bình. Có lẽ không chỉ riêng tôi mà nhiều bậc phụ huynh học sinh, hay các đồng nghiệp trong ngành của thầy cũng cảm thấy thế. Xin từ chức, về hưu, có lẽ đó là lối thoát riêng khả dĩ cho thầy. Nhưng còn đồng nghiệp, các em học sinh của thầy thì sao? Lối thoát nào đây?

Đã hàng chục năm nay, những ai quan tâm đến giáo dục Việt Nam, đều không khỏi hoang mang, thậm chí chán nản, bất bình, vì sự xuống cấp của chất lượng giáo dục. Nhưng hầu như chúng ta biết mà vẫn cam chịu không lối thoát, vẫn "sống chung cùng lũ".


2. Nếu ở trường hợp thầy Bình, ta mới chỉ thấy được sự "phản ứng" đầy bất lực của một người thầy ở cơ sở thì ở một trường hợp khác, ở những con người thuộc lớp trí thức lớn như thầy Hoàng Tụy, sự "phản ứng', sự từ bỏ những mục đích cao cả của nghề lại diễn ra kiểu khác.

Hình ảnh
GS Hoàng Tụy. Ảnh: VNN

GS Hoàng Tụy với tầm tư duy nhìn xa, trông rộng đã nhận ra sự tụt hậu và bế tắc của ngành GD và ĐT ở góc độ vĩ mô, những khiếm khuyết, khuyết tật của một nền giáo dục chưa bao giờ thoát khỏi cái bóng của quá khứ- một nền giáo dục "hư học"- chữ ông từng dùng. Một nền giáo dục vừa xơ cứng về tư duy, vừa nặng nề về nội dung, chương trình, vừa lạc hậu về phương pháp.

Ông đã có nhiều đề xuất, giải pháp để giải cứu. Ông kêu gọi chấn hưng nền giáo dục nước nhà, coi như một mệnh lệnh khẩn thiết của cuộc sống.

Nhưng đáng tiếc, những ý kiến đóng góp tâm huyết của ông và nhiều trí thức nữa luôn rơi vào khoảng trống im lặng. Để rồi cuối cùng, năm vừa qua, ông có lá thư ngỏ buồn bã thừa nhận thất bại của mình, chấp nhận lặng lẽ "rút lui" vào tuổi già, khi mà tư duy giáo dục của ông chưa hề cỗi. Ông vẫn ở ngành giáo dục, nhưng sự im lặng của ông có khác gì một sự từ bỏ?

3. Rồi mới đây thầy Nguyễn Thiện Nhân, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng GD và ĐT cũng đã bàn giao nhiệm vụ quản lý giáo dục để trở thành nhà chính trị chuyên nghiệp. Tôi vốn đánh giá cao thầy Nguyễn Thiện Nhân khi thầy từ t/p HCM ra nhận trách nhiệm cao nhất của ngành.

Hình ảnh
Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân. Ảnh: VNN
Nhưng tôi thực sự hoài nghi những phong trào giáo dục, những cuộc vận động với cách làm xưa cũ, như từ những năm 70-80 của thầy. Cỗ máy GD và ĐT thì cổ hủ, quan liêu, xơ cứng...Ngành GD-ĐT vẫn đi theo lối mòn vốn có.

Thầy mới vén bức màn giáo dục lên một chút, đã thấy bao khối trầm tích lưu cữu tồn đọng. Chất lượng giáo dục phổ thông, giáo dục chuyên nghiệp, giáo dục đại học...đâu đâu cũng có những mớ rối bòng bong, và không biết gỡ ra từ đâu, bằng cách nào?.

Có thể thầy Nguyễn Thiện Nhân sẽ còn đi xa hơn hơn trên con đường quan lộ hanh thông của mình. Thế nhưng bây giờ rời Bộ GD và ĐT, có nghĩa là thầy cũng đến lúc phải nói lời chia tay. Cương vị mới, nhiệm vụ mới của nhà chính trị Nguyễn Thiện Nhân có thể vĩ mô hơn, nhưng tôi nghĩ ông cũng không thể nào thanh thản hơn khi nghĩ về những kỳ vọng của người dân như tôi, từng gửi gắm nhiều vào nhiệm kỳ GD và ĐT do ông làm Bộ trưởng.

Ba người thầy, ba điểm xuất phát khác nhau, ba lối thoát cá nhân khác nhau. Nhưng cả ba đều lần lượt rời bỏ mục đích cao cả của người thầy, với những lý do cá nhân hoặc lý do trách nhiệm chung.

Nhưng vẫn còn đây hơn một triệu giáo viên, họ liệu có "lối thoát" ra khỏi con đường giáo dục đang nhiều bí bức, khủng hoảng và tụt hậu? Hay hàng ngày họ vẫn phải gồng mình vật lộn trong guồng máy tư duy và hệ thống giáo dục xơ cứng, cũ kỹ, bảo thủ, tiếp tục cho ra sản phẩm giáo dục chất lượng thấp?


(Tít bài mượn ý lời một bài hát của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn)
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1377
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi phankimngoc » Thứ ba 13 Tháng 4 2010 8:25 am

Bài ni của bác Nguyễn Quang Lập (bác í tự gọi mình là Bọ Lập :sunny: )
Thấy hay và trộm nghĩ, bao giờ cho đến ngày ... xưa. Hi hi.


THAM BÁT BỎ MÂM

Mấy ngày nay thiên hạ bàn tán xôn xao việc tăng học phí, mỗi năm tăng một ít, hu hu không nghe nói chất lượng giáo dục tăng hàng năm chỉ nghe nói học phí tăng hàng năm thôi. Năm tới mức học phí đại học tăng 2, 3 lần, mới nghe đã giật mình toát cả mồ hôi.
Còn nhớ ngày xưa đi học, sinh viên đi học không phải trả học phí, mình là dân Quảng Bình còn được hưởng “lương” một tháng 4 đồng, bằng 4 trăm ngàn bây giờ chứ không ít. Đứa nào học giỏi còn được hưởng học bổng một tháng hăm hai đồng, đi học còn có tiền gửi về giúp bố mẹ, ngày nay nghe như chuyện trên trời nhưng xưa thì có đấy.

Ăn uống cũng không phải lo, đến bữa cứ việc xách miệng đến nhà ăn thôi. Mình học ở Bách Khoa Hà Nội không cần mang bát đũa, cứ tay không đến ăn, ăn xong thì thả mâm bát đó về, có người rửa bát đũa cho rồi. Nếu cầm bát đũa lên thấy dơ, dính mỡ lập tức doạ mấy cô nhà ăn, nói sẽ báo cáo nhà trường, các cô sợ bằng chết, hi hi.

Ngày xưa nghèo khổ, dân phải ăn độn bo bo, độn sắn ngô, chỉ có sinh viên và bộ đội là được ăn cơm 100%. Bộ đội phải đánh giặc giữ nước ưu tiên là phải rồi, sinh viên cũng được ưu tiên y chang bộ đội, chuyện đó ngày nay không ai hiểu.

Hơn nửa thế kỉ qua học trò đi học chỉ chăm chăm vâng theo lời Bác dạy: “Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn công học tập của các cháu”. Mình đi học là cho đất nước, thấy vừa oách vừa lo. Học cho mình thì quấy quá thế nào cũng xong, chứ học cho Đất nước không thể tào lao chi khươn được. Thành thử đứa nào đứa nấy lo bò ra học, cứ mỗi mùa thi đứa nào cũng sụt vài ba cân là chuyện thường.

Thầy cô đi dạy cũng thế, chả ai nghĩ đi dạy để kiếm cần câu cơm, lương tháng năm đồng ba cọc câu cơm cái gì, đi dạy cũng làm theo lời Bác là trồng người. Bác nói rồi, “Vì lợi ích 10 năm thì phải trồng cây; vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người” Trồng cây vớ vẩn đã chẳng thành rừng, huống hồ trồng người, cô thầy ai cũng lo lắm, nhiều người mất ăn mất ngủ vì học trò.

Thành thử không có chuyện chạy điểm mua điểm, suốt năm năm học Bách Khoa mình chưa nghe hai tiếng giới hạn bao giờ, học bao nhiêu thi bấy nhiêu chẳng giới hạn giới heo gì hết. Toàn thi vấn đáp thôi, bắt thăm đề thi may nhờ rủi chịu, cứ hai thầy một trò các thầy vặn cho đến toát mồ hôi, nảy đom đóm mới mong kiếm được điểm 4, điểm 5 ( Ngày xưa điểm số hệ số 5).

Mình nhớ năm thứ hai thi toán Lý thuyết nhóm, cô bồ của mình ở Sơn Tây mổ ruột thừa mình phải lên chăm sóc, đến ngày thi bò về thi, bắt phải cái đề khó làm không ra bị điểm hai, mình không khóc mà cô dạy toán mình lại khóc. Kể vậy để nói ngày xưa đói nghèo cực khổ nhưng học thật thi thật, thành thử đứa nào trụ được sau này đều ăn ra làm nên cả.

Ngày nay đi học là để ấm vào thân, vinh thân phì gia triết lý của thời nay. Dạy và học theo quan điểm “thị trường là tất cả”, người ta lý luận “giáo dục là hàng hóa”, anh đi học là mua, anh đi dạy là bán. Có điều người bán tha hồ tăng giá, người mua không có quyền mặc cả, chất lượng “ hàng” xuống cấp không được kêu, ai kêu thì xin good bye go home.

Đã thế thì đừng nói đến trồng người. Ai đời thuả người trông cây lại bắt cái cây trả tiền công. Thế sau này cái cây ra quả thì ai ăn quả đây, không lẽ cái cây ăn lấy một mình, bố mẹ cũng chỉ được hưởng một vài quả thôi, còn lại thì ai hưởng nhỉ.

Đã bán mua tất nhiên có mua điểm mua bằng mua đủ thứ, miễn có tiền thì mua được tất. Chỉ béo mấy anh nhà giàu, dốt mấy mà có tiền cũng xong hết. Khổ mấy anh nhà nghèo, nhiều đứa học giỏi như trời không tiền đành bỏ học. Học phí tăng một học trò bỏ mười, kinh doanh như rứa là lời hay lỗ?

Nói gì thì nói, dù xã hội hoá kiểu gì mà giáo dục chỉ loay hoay việc mua bán là không có được. Nhiều người cứ khăng khăng chỉ vì học phí thấp, thu không đủ chi, nên chất lượng giáo dục mới thấp. Nói thế là quên mất lời Bác dặn rồi, không lẽ lại nói Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu được hay không, chính là nhờ một phần rất lớn vào… việc tăng học phí.

Hu hu.
Có những lúc trên đường đời tấp nập/Ta vô tình đi húc vào nhau
Phút lơ đãng chẳng ngờ ta để mất/Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu. Go go ...
Hình đại diện của thành viên
phankimngoc
Mod
Mod
 
Bài viết: 565
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 9:50 am

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi hungtran » Thứ hai 19 Tháng 4 2010 8:01 am

Lương giáo viên

19/04/2010 0:52

Ngày 17.11.2006, tại trụ sở Bộ GD-ĐT, nhân buổi gặp gỡ thân mật các nhà giáo nhân dân và các giáo sư mới được tặng, phong chức danh cao quý, người đứng đầu Bộ GD-ĐT đã nói: “Bộ sẽ trình Chính phủ đề án cải cách tiền lương nhà giáo với lộ trình từng bước, mục tiêu đến năm 2010 nhà giáo có thể sống được bằng lương của mình”.

Hàng triệu nhà giáo trong cả nước đã đón nhận lời hứa ân tình ấy với bao nhiêu hy vọng và chờ đợi. Lương nhà giáo quá thấp, không đủ sống đã là một thực trạng trong bao nhiêu năm qua.

Ai cũng biết, chăm sóc giáo dục và y tế chính là thước đo đánh giá sự phát triển của một đất nước, là "phẩm chất ưu việt mặc định" của một chế độ xã hội. Bởi phúc lợi từ giáo dục và y tế hướng tới cho mọi người trong cộng đồng, không phân biệt. Thế nhưng, khi lương giáo viên ở ta trong bao nhiêu năm vẫn là: hệ số lương khởi điểm của giáo viên trung học phổ thông là 2,34 x mức lương tối thiểu (nếu là 650.000đ) = 1.251.000đ. Phụ cấp trực tiếp đứng lớp = 30% lương: 1.521.000đ x 30% = 456.300đ. Trừ tất tần tật các khoản bảo hiểm, các loại phí phải nộp, các loại quỹ bắt buộc phải góp, thì số tiền thực nhận là còn chưa tới 1.800.000 đồng.

Nếu cứ "tuần tự nhi tiến" thì tới năm 47 tuổi, hệ số lương tột khung (bậc 9) của giáo viên trung học phổ thông là 4,98 x mức lương tối thiểu (chẳng hạn 650.000đ) = 3.237.000đ. Cộng và trừ các khoản như đã kê ở trên, số tiền lương thực nhận sẽ còn ngót nghét 3.900.000 đồng. Sau "lương tột khung" giáo viên trung học phổ thông sẽ còn tiếp tục giảng dạy thêm 13 năm nữa mới đủ tuổi về hưu, và chỉ được nhận mức phụ cấp thâm niên không đáng kể.

Thực ra, đối với một giáo viên, thì độ tuổi 40 và 50 chính là độ tuổi "chín" nhất trong nghề nghiệp của họ, độ tuổi mà họ có thể phát huy được cao nhất năng lực giảng dạy của mình. Nhưng cú "đụng trần 47 tuổi" khiến họ như sững lại. Không ai lại "làm thêm" tới 13 năm mà cảm thấy an lòng được!

Khung lương dành cho giáo viên như thế là hoàn toàn bất hợp lý và thiếu cả nhân tình. Chả trách, Bộ GD-ĐT bao lần kêu gọi rồi "dọa" có biện pháp chế tài, nhưng có bao giờ ngăn được tình trạng "dạy thêm, học thêm" đâu!

Hảo vọng từ người lãnh đạo ngành giáo dục muốn tăng lương để nhà giáo có thể sống bằng lương đã thành ảo vọng cho hàng triệu giáo viên, vì từ cái ngày 17.11.2006 ấy tới nay, lương giáo viên không hề được tăng một đồng nào! Những đợt điều chỉnh hay tăng lương tối thiểu là dành cho tất cả công chức, chứ không dành riêng cho giáo viên. Vậy thì, bao giờ lương giáo viên mới thực sự được tăng?

Thanh Thảo
http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/ ... 05246.aspx

Hứa hẹn với vài người thì mới sợ chứ hứa hẹn với hàng triệu người là hứa chung chung, chẳng hứa riêng ai cả. Không chừng vài năm nữa Bác BỘ GDDT này lại lên chức tiếp ](*,)
Kết nối cộng đồng
hungtran
 
Bài viết: 264
Ngày tham gia: Thứ năm 20 Tháng 9 2007 10:16 am
Đến từ: Hoang Hoa Tham - Da Nang

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi daylight » Thứ năm 29 Tháng 4 2010 2:41 pm

Lâu lắm rồi không login, hôm nay lên DĐ gặp bài viết của bác admin nên góp gió một chút :
Các bác viết nhiều, dẫn chứng nhiều về Mr Nhân. Tui không có ý kiến gì chỉ nhớ lại là khi Mr Nhân lên BT bộ GD&ĐT diễn đàn mình có một bài viết và tui cũng có post bài trong đó rồi đồng thời dự đoán kết quả cho những năm sau, đến bây giờ kết quả dự đoán cũng gần đúng. Vậy giờ mình chỉ biết nhắc lại lời của Galileo : "Dù sao Trái đát vẫn quay". Đơn giản vậy thôi cả nhà nhỉ, lương của giáo viên vẫn thế, giáo viên của chúng ta cũng không chết đói vì đồng lương đó; chất lượng giáo dục thì vẫn cho ra lò các loại tú tài , cử nhân ... và chúng ta cũng là sản phẩm của hệ thống đó mà và ... bây giờ chúng ta vẫn sống, vẫn làm việc, con cái chúng ta vẫn thụ hưởng nền giáo dục nước nhà. Vậy thì OK nhá, Mr nào đó lên thay Mr Nhân thì cũng vậy thôi, tóm lại chả chết ai cả. DÙ SAO TRÁI ĐẤT VẪN QUAY, nếu nó ngừng quay thì chúng ta đi đứt.
"Người ta thường cô đơn bởi vì người ta thường chỉ lo xây tường chứ không lo xây dựng những nhịp cầu."
Hình đại diện của thành viên
daylight
 
Bài viết: 86
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:01 am
Đến từ: 125HHT

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ tư 10 Tháng 4 2013 9:23 am

Mời mọi người đọc bài này trên VietNamnet.

Việc ồn ào quanh hiện tượng bé Đỗ Nhật Nam mấy ngày qua thật tội nghiệp cho bé.



Thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam?


Tại sao Đỗ Nhật Nam không thể trở thành những Ngô Bảo Châu tiếp theo. Hay chúng ta phải cay đắng thừa nhận: thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam. Ai cho họ xuất hiện?

Cách đây vài năm, nguyên CEO của FPT, Trương Đình Anh từng gây xôn xao dư luận bằng phát ngôn "Ước mơ của tôi là trở thành tỷ phú năm 35 tuổi và trở thành Thủ tướng năm 40 tuổi". Trong vô vàn giấc mơ của vô vàn người, ước mơ của Trương Đình Anh trở nên khác biệt, và anh bị "soi" chỉ vì... không chịu mơ giống họ.

Trong khi người khác bận "trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho người nghèo" hay "làm giáo viên để chăm lo sự nghiệp trồng người"... giống như những câu trả lời hay được gà cho các thí sinh hoa hậu, thì một người lại "dám" mơ làm tỷ phú và Thủ tướng. Không được! Mơ cũng phải theo... lề thói, khác đi là phải... ném đá.

Khi Trương Đình Anh dẫn dắt công ty tốt, thành công, "dư luận" khen anh quyết đoán, dám nghĩ dám làm. Khi Trương Đình Anh thất bại, phải rời vị trí CEO, "dư luận" lại kể tội: ai bảo không khiêm tốn, khác người, không biết đối nhân xử thế...

Thế nào là không có tuổi thơ?

Không chịu "rút kinh nghiệm" từ trường hợp Trương Đình Anh, cậu bé Đỗ Nhật Nam đang hứng chịu cơn mưa đá từ dư luận. Tội lớn nhất của cậu là đã không chịu suy nghĩ, nói năng giống những đứa trẻ bằng tuổi, can tội tự hào về những thành tích đạt được quá sớm, can tội mê sách "chính trị, xã hội, khoa học"..., lại còn dám mơ trở thành giáo sư tin học đầu tiên, chuyên gia mật mã của Việt Nam và Mỹ.

Trong đám đông đang "ném đá" Đỗ Nhật Nam, phần nhiều là các ông bố bà mẹ. Có chút gì đó vì Nam "can tội" giỏi hơn con họ. Phần lớn còn lại ứng xử theo quán tính vốn đã hằn thành rãnh được tôi luyện từ trong trứng nước.

Những sản phẩm giáo dục "lò gạch", 100 viên như một, không chấp nhận sự khác thường - lúc nào cũng bắt những đứa trẻ phải nem nép sợ sệt, nói theo khuôn sáo - mới cố tình phớt lờ một đứa trẻ có quan điểm, góc nhìn riêng và dám thể hiện quan điểm đó để chú trọng chỉ trích những tiểu tiết "không nhìn vào người đối diện" khi xem Nam trả lời phỏng vấn.

Lại còn những quan tâm đầy cao cả Đỗ Nhật Nam bị mất tuổi thơ. Không hiểu "tuổi thơ" ở đây phải được hiểu theo tiêu chí nào. Nếu là tuổi thơ theo nghĩa hạnh phúc của con người thì phải được biện giải theo cách: con người (trong đó có trẻ em như Nam) được tự do tìm hạnh phúc trong đam mê của mình, và Nam mê sách. Không lẽ Nam phải có "tuổi thơ" bằng cách dán mắt vào màn hình game online, tivi, đồ chơi đắt tiền... hay học ngày học đêm như những đứa trẻ khác?

Chỉ có thể nói một đứa trẻ nào đó (bị) mất tuổi thơ khi chúng rơi vào tình huống bắt buộc phải làm việc gì hay sống một cuộc sống chúng không mong muốn. Ví dụ: lao động kiếm sống vì nghèo đói, không có người giám hộ; bắt buộc cầm súng vì chiến tranh, v.v... Ở đây Nam được phiên lưu bay bổng trong thế giới sách của cậu, và chắc chắn cậu thích thú ở đó. Lý do gì nói Nam "không có tuổi thơ"?

Nói cách khác, chính những người ném đá Nam "không có tuổi thơ" vì họ được thừa hưởng những quy tắc và giáo lý ứng xử còn nhiều định kiến và nặng nề trong xã hội; không cho phép con người được mạnh dạn có những suy nghĩ riêng và dám thể hiện suy nghĩ ấy, không dám đứng ngoài quán tính đám đông.

Thế mới có chuyện những học sinh bị trừng phạt không thương tiếc vì dám "cãi" thầy cô giáo. Thầy cô giáo cũng là người, chẳng lẽ không bao giờ sai. Những nhà giáo dục cũng là người, chương trình của họ cứ soạn ra là hoàn hảo, và trẻ em không bao giờ được phép có phát hiện hay có quan điểm riêng?

Hình ảnh
Cậu bé Đỗ Nhật Nam

Không thể trở thành Ngô Bảo Châu tiếp theo?

Định kiến: trẻ con phải nghe người lớn, người trẻ phải "noi gương" già đã làm các mầm thiên tài chẳng nảy ra được, vì vừa nhô đầu lên đã bị đánh bẹp. Xã hội sẽ đi mãi một đường ray cũ rỉ, mà chẳng biết đường đó đúng hay sai. Ai (được phép) lái tầu đi đường khác.

Hơn nữa, chú trọng vào những tiểu tiết "không khiêm tốn" "không nhìn thẳng vào người đối diện"... theo hướng quy kết Nam không lễ phép theo chuẩn mực quy định cho một đứa trẻ, người ta bỏ qua hoặc cố tình phớt lờ việc Nam rất tinh tế và tôn trọng nguyên tắc: tôn trọng giá trị này, nhưng không làm tổn thương giá trị khác. Em so sánh Tiếng Anh có lợi thế này, Tiếng Việt có cái hay thế kia; giáo dục của Việt Nam có thể chưa tiên tiến bằng Mỹ, Nhật; nhưng có lợi thế sân nhà, ngôn ngữ và văn hóa..vv..

Nam luôn nhìn ra và định lượng công bằng về các giá trị. Một thái độ điềm đạm và tỉnh táo, đáng trân trọng. Theo tôi đó là sự thành công nhất của bố mẹ Nam, ngoài sự thông minh thiên bẩm không có gì phải bàn cãi của em.

Tại sao Nam phải "khiêm tốn" khi những phẩm chất của em là có thực, đã được chứng minh qua những thành tích cụ thể. Trân trọng giá trị và thành quả của mình là không chỉ là công bằng với chính mình, là còn thể hiện sự chính trực, đường hoàng, khẳng khái.

Thái độ của Nam cũng giống thái độ của GS Ngô Bảo Châu khi anh nói: "cá nhân tôi thấy xứng đáng", khi có lời này khác về việc anh được Nhà Nước tặng nhà. Bản thân mình không công bằng với chính mình, tỏ ra khiêm tốn nghĩa là giả tạo. Tại sao "người lớn" ép buộc Nam phải tỏ ra e dè, máy móc khi thể hiện mình.

"Người lớn" hùng hồn kết luận rằng Nam già dặn, phán quyết em mắc bệnh ngôi sao và "sẽ ngã đau". Nhưng "người lớn" không thấy rằng chính ước mơ chuyên gia mật mã, giáo sư đầu tiên, Hà Nội tuyệt vời... chính là phần trẻ con của em, hồn nhiên trong sáng, bay bổng.

Không lẽ cha mẹ em phải nói cho em biết: con học ở Hà Nội, bố mẹ phải "chạy trường", Việt Nam không/chưa có Viện Mật mã, xây dựng được nó phải vượt qua muôn nghìn lực cản, trong đó cả những định kiến sẵn có đang nhắm vào em. Hay muốn trở thành giáo sư ở Việt Nam em phải "được lòng" vô số người... Chẳng có bố mẹ nào muốn làm vẩn đục con theo cách đó, bố mẹ Nam đương nhiên càng không.

Một đứa trẻ có tư duy sắc bén, định hướng rõ ràng như vậy - chưa ai dám nói em sẽ làm được những gì - nhưng có thể khẳng định ngay em sẽ không đi chệch hướng, không trở thành một con người bạc nhược, méo mó giống như nhiều tâm hồn chông chênh không định hướng ngoài xã hội kia.

Một bộ phận "người lớn" đi quá xa khi thành lập các trang web bôi nhọ, vùi dập em không thương tiếc. Đặt ngoài việc vi phạm Quyền trẻ em, quyền tự do ngôn luận, những "người lớn" đáng tuổi ông bà cha chú của Đỗ Nhật Nam có hả hê khi dày vò hành hạ một đứa trẻ 11 tuổi như vậy không.

Cả dãy số 0 vẫn chỉ là 0, cho đến khi số 1 đứng vào đầu hàng. Những Đỗ Nhật Nam chính là số 1.

Tại sao Đỗ Nhật Nam không thể trở thành những Ngô Bảo Châu tiếp theo. Hay chúng ta phải cay đắng thừa nhận: thiên tài sẽ không xuất hiện ở Việt Nam.

Ai cho họ xuất hiện?
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:04 am

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ sáu 04 Tháng 10 2013 10:30 am

Không khí 50 năm ĐG - HHT đến giờ hẳn vẫn còn ấm áp trong lòng các thế hệ Thầy - Trò dưới mái trường thân yêu. Thầy vui, trò vui...

Đối với học trò, kỷ niệm dưới mái trường sẽ theo suốt cuộc đời. Kỷ niệm nhất có lẽ là năm cuối cùng trên ghế nhà trường. Năm lớp 12...

Những người Thầy, Cô giáo đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm có một phần rất quan trọng tác động đến tình cảm, suy nghĩ và cả định hướng tương lai nữa cho các em trước ngưỡng cửa vào đời: Những dòng lưu bút, những giọt nước mắt chia tay; những quyết tâm, hoài bão cho mục tiêu tương lai; những ứng xử khi đón nhận thành công và cả những lúc mạnh mẽ đứng dậy khi thất bại... Thầy Cô như người Cha, người Mẹ thứ 2.

Sau lễ 50 năm, một cô giáo của trường nhận quyết định điều chuyển qua giảng dạy trường khác. Cô cũng chỉ mới nhận quyết định về trường HHT từ đầu năm học này.

Khoan hay nói về chuyện đúng - sai của quyết định điều chuyển. Khoan hay nói đến chuyện Cô giáo bị sốc như thế nào... Đó là quyết định của những người có chức năng và cái lý của người ký quyết định.

Chỉ xin nói đến các em học sinh lớp 12 _ lớp của Cô giáo đang chủ nhiệm. 2 tháng đủ để Cô trò làm quen, hiểu và chia sẻ nhiều điều. 2 tháng đủ để Cô trò có chung những kỷ niệm buồn, vui _ nhất là vừa trải qua đợt trại 50 năm sẽ khó có thể có lại lần thứ 2 trong cuộc đời các em. Bây giờ Cô trò chia tay, các em sẽ có một giáo viên chủ nhiệm mới. Không thể nói ai hơn ai giữa những giáo viên nhưng ảnh hưởng đến các em sẽ là không nhỏ. Sẽ là thế nào với tâm lý các em nếu lại thêm một lần thay đổi GVCN nữa ??

Tại sao không để hết năm học hãy điều chuyển giáo viên chủ nhiệm để các em đỡ hụt hẫng. Hình như những người ký quyết định không nghĩ đến điều này. Hay họ cho rằng đó là chuyện nhỏ.

Có nhỏ không khi chức năng cao quý của ngành giáo dục là sự nghiệp trồng người.

Mong rằng lớp 12/13 của các em sẽ không phải thêm một lần chia tay giáo viên chủ nhiệm mà các em yêu quý nữa.

Chúc các em thành công và hãy đừng quên Cô giáo chủ nhiệm 2 tháng của các em. Đó là điều động viên lớn nhất dành cho Cô giáo yêu quý của các em nói riêng và các Thầy Cô giáo nói chung.

Điều này thì có những người ở trên cao sẽ chẳng có được đâu.

Âu cũng là lẽ công bằng...
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:04 am

Re: Mặt trời mọc ở đằng Tây...

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Thứ bảy 05 Tháng 10 2013 6:39 pm

Còn nhiều chuyện bất công lắm funny ơi :angryfire: :angryfire:
những người trên cao ấy, kiến thức trên cao chỉ bằng chữ ký của họ mà thôi :D :D
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 537
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 12:36 pm
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG


Quay về Trao đổi - Thảo luận

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron