Đọc và nhìn lại

Cùng nhau trao đổi, thảo luận các vấn đề về cuộc sống hôm nay...

Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Thứ ba 25 Tháng 3 2014 11:00 am

Với tâm thư của người Nhật gửi Việt Nam ngày 24-03-2014

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

Nội dung bài viết như sau:

"Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục - ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất". Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.
Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.
Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?
Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.
Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?
Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?
Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?"

Kèm theo bài viết trên, Dưa Leo cũng đưa ra ý kiến của riêng mình: “Tuy đọc xong nhiều bạn chắc sẽ thấy khó chịu, nhưng thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng. Người ta nói đúng, mình mà chịu nghe chịu sửa thì mới thiệt là người giỏi người tài. Ai không chịu nổi thì cứ tưởng tượng Đôrêmon đang nói đi ha”.
Không riêng Dưa Leo mà rất nhiều dân mạng Việt cũng đồng tình với quan điểm của người viết bài.

Bạn Nhân Mã: “Phát biểu chuẩn như dân Nhật. Like mạnh!”
Duy Khanh: “Chẳng thấy khó chịu, chỉ thấy vui vì có người nói đúng ý của mình. Người việt tự sướng về bản thân quá nhiều”.
Bạn Sandy Axiang: “Quá hay và chính xác anh ạ”.
Bạn Miu Điên Loạn: “Nói chứ đa số người Việt hay sân si và thích cuộc sống ảo tưởng như vậy mà luôn tránh né sự thật. Cám ơn anh/chị du học sinh Nhật đã góp ý thẳng thắng”.
Bạn Thao Desinger: “Sao không thấy cái hay để học, cái dở để sửa? Một người Nhật mới sống có 4 năm ở Việt Nam mà họ nhìn thấu cái xấu cái dở, trong khi những con người đầy lòng tự tôn dân tộc, con lạc cháu hồng thì không chịu hiểu và không muốn hiểu. Cứ đi ra bờ hồ mà xem khách du lịch tới Việt Nam vì đất nước này có giao thông kỳ lạ nhất thế giới”.
Bạn LadyCat Cat: “Đúng mà, ra ngoài rồi, tiếp xúc và sống ở nước ngoài rồi mới thấy rõ VN mình lạc hậu kém phát triển như thế nào. Thật sự là người VN không có văn hoá xếp hàng chán lắm, ra ngoài người ta hỏi đến từ đâu, trả lời đến từ VN xong thì người ta thay đổi thái độ liền, buồn lắm”.

Dù cũng có ý kiến phản bác lại những gì mà du học sinh Nhật viết song rất hiếm hoi.
Có thể thấy, nội dung bài viết này như tâm sự “thay lời muốn nói” cho rất nhiều người Việt đang cảm thấy không hài lòng với lối sống của chính con người Việt.

http://m.news.ringring.vn/?module=news& ... ile_detect
--
You received this message because you are subscribed to the Google Groups "70AB" group.
To post to this group, send email to 70ab@googlegroups.com.


Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:02 am

Re: Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ ba 25 Tháng 3 2014 1:26 pm

Mình là người Việt, là con dân đất Việt chắc chắn luôn tự hào về nguồn gốc của mình. Nhưng những gì như bài viết thực tế đang diễn ra như thế. Nhiều lúc không muốn vậy mà cũng phải như vậy.

Một nhóm ngồi café tán chuyện về bài viết này. Có người im lặng xấu hổ, có người như bắt được cảm xúc để xả "nỗi niềm" về tính xấu của người Việt_đồng bào của họ; có người phản đối... Khi ra về gặp lúc tắc đường, kẻ xả bức xúc lúc nãy lại hung hăng vượt lên trước, lấn sang đường người khác để mong thoát nhanh mà quên mất mình vừa hùng hồn bình luận xong thế nào là thói xấu của văn hóa xếp hàng. Người muốn tuân thủ giao thông cũng không được vì dòng người sau đẩy người trước mà tìm đường thoát. Cuối cùng tất cả cùng chết kẹt, cùng chịu cảnh ngột ngạt tắc đường. Và... cái điệp khúc chửi người Việt lại bùng lên tại chỗ.

Đọc xong bài viết buồn lắm Cô ơi.

Nhưng những gì thấy được đôi lúc còn buồn hơn nữa vì những người đó nhiều khi ở ngay bên cạnh ta và thậm chí còn chính ta ở trong đấy nữa...
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1377
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 10:42 pm

Re: Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Thứ ba 25 Tháng 3 2014 5:56 pm

Theo cô thì bài viết còn hời hợt, còn "non tay" lắm! Nếu muốn "đánh trả" thì vẫn được!
Tuy nhiên, những điều mà tác giả nói ra đều đúng với thực tế.
Thôi thì cũng là 1 lới nhắc để các bậc phụ huynh trẻ, trong đó có 12/5, lưu ý nhắc nhở thế hệ tiếp theo! Được chừng nào hay chừng đó.

Điều quan trọng là người Việt Nam mình rất thông minh, lanh lợi, tiếp thu điều hay, điều mới, điều đẹp...nhanh như điện! cho nên mọi việc sẽ trở nên dễ dàng với thời gian trong một sức đẩy tổng hợp (chứ không riêng gì ngành giáo dục) của toàn xã hội.

Nói thêm 1 chút cho vui là mình cũng rất tôn trọng tinh thần "tự giác" nhưng ngồi đợi dài cổ chưa chắc có ai "tự giác"!
Phải áp dụng luật mà thôi!

Sơ sơ như trật tự giao thông ở Úc: vượt đèn đỏ, phạt 350 Úc kim, trừ 3 điểm trong bằng lái (chỉ có 12 điểm). Bị phạt 1 lần là tởn tới già! Mất tiền còn đỡ chứ mất bằng thì chịu khó ngồi nhà vậy thôi!

Một ví dụ cho vui thôi chứ...nói hoài không ngạ!

Vấn đề là "chép phạt" vẫn có giá trị nhất định của nó là vậy!
Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 10:02 am

Re: Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi forget me not » Thứ tư 26 Tháng 3 2014 7:52 am

Ở Việt Nam Luật giao thông là thực hiện nghiêm nhất đó Cô. Sai là phạt liền.

Chỉ có điều những chỗ cần có cảnh sát giao thông như các điểm nút gây tắc đường trong nội đô; các khu vực dễ gây tai nạn thì it khi có mặt họ. Họ chỉ chăm đứng đường quốc lộ thôi Cô.
forget me not
 
Bài viết: 89
Ngày tham gia: Thứ năm 10 Tháng 4 2008 10:42 am

Re: Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Thứ sáu 28 Tháng 3 2014 8:12 am

Bài viết nói quá đúng luôn, nhưng dù sao thì Đào cũng rất vui khi con trai mới học lớp 2 phản ứng rất mạnh với những người không chấp hành luật lệ giao thông khi tham gia giao thông. Cháu đòi ba dừng xe lại mượn điện thoại để quay video vi phạm đó, hy vọng thế hệ sau của 12/5 sẽ tự hào về dân tộc Việt Nam như người Nhật họ tự hào về đất nước của họ.
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 537
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 12:36 pm
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG

Re: Đọc và nhìn lại

Bài viết mớigửi bởi dungnd » Thứ bảy 29 Tháng 3 2014 9:34 pm

Sự thật thì vẫn còn rất nhiều người có lòng tự trọng, nhiều nữa là khác.
Bài viết chỉ mô tả được lớp băng nổi trên mặt đại dương thôi.
Xui xẻo là Việt Nam chưa có được "tàu phá băng nguyên tử" nên đành chịu. :D
Các bác về quê gặp người dân nghèo sẽ thấy khác
"Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui..."
Hình đại diện của thành viên
dungnd
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1528
Ngày tham gia: Thứ bảy 29 Tháng 4 2006 12:40 pm
Đến từ: 60 Lê Hữu Trác - Đà Nẵng


Quay về Trao đổi - Thảo luận

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron