Chùm tiếu lâm

Những bức ảnh vui, những câu chuyện hài hước, những kỷ niệm vui, những thông tin ngộ ngĩnh... giúp chúng mình sả stress

Bài viết mớigửi bởi songhan » Thứ tư 12 Tháng 9 2007 4:41 am

Rất “đô”
Trong tình yêu, tất nhiên tình cảm là đáng quý nhất, nếu có “đô” ($) tặng người yêu thì cũng là điều bình thường. Nhưng tặng “quả đô” này thì… xin đừng!
Cô con gái khoe với mẹ:
- Bạn trai mới của con tên là Đô.
- “Đô” ấy tao không cần
- Vậy thì mẹ yên tâm! Anh ấy rất nặng…
- Trời ơi! Là tao nói cái nó cho mày kia.
Cô gái hớn hở: - Cái anh ấy cho con “đô” lắm rồi! Gần 3 tháng rồi mẹ ạ! :-k :-k :-k
Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

NKDN đang dạy con học bài về Địa lý

Bài viết mớigửi bởi songhan » Chủ nhật 16 Tháng 9 2007 3:56 am


NKDN đang dạy con học bài về Địa lý. Bỗng cậu bé quay sang hỏi:
-Ba ơi, tại sao có nước Áo mà lại không có nước Quần?
NKDN ngẫm nghĩ một lúc rồi nổi khùng lên:
-Mày học hành gì mà hỏi những câu ngớ ngẩn vậy con, uổng cơm phí gạo bao nhiêu năm trời của cha mẹ. Thế nếu có nước Quần thì còn làm sao nhìn thấy nước Cuba nữa... con.
-!?

Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

Mừng hụt

Bài viết mớigửi bởi songhan » Chủ nhật 16 Tháng 9 2007 4:12 am

Mừng hụt

Cu tí đi học về và khoe với ba là NKDN:
Cu tí: Con đã nói về ba trong bài tập làm văn của con đấy, ba ạ...
NKDN: Ồ, thế hả? Đề tài của bài văn đó như thế nào?
Cu tí: À, thầy bắt chúng con tả lại người anh hùng của mình, thần tượng trong cuộc sống của mình ấy mà...
NKDN: Tốt, ba rất tự hào về con, thế con đã viết gì?
Cu tí: Con nói rằng ba rất khỏe mạnh, đẹp trai, thông minh, lịch sự... Con thực sự rất hãnh diện về ba!
NKDN: Ba hoàn toàn không biết là con đánh giá ba cao như thế...
Cu tí: Không đâu ạ, chỉ là vì con không viết được tên của diễn viên điện ảnh Mỹ Arnold Schaerwzeniger, à không phải... Schiaerzeggaer... hay là Schaerwzeniger gì đó...
NKDN: !?
Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

Chạy trốn

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Chủ nhật 16 Tháng 9 2007 8:05 am

Khi thấy một bệnh nhân lao ra khỏi phòng phẫu thuật, bác sĩ trưởng khoa hỏi:

- Tại sao anh lại chạy như bị ma đuổi vậy?
- Thưa ông, vì cô y tá phụ mổ nói: “Anh không nên run rẩy như thế. Đây chỉ là một ca mổ ruột thừa bình thường thôi mà”.

- Điều đó thì có gì lạ?

- Có chứ. Cô ta không nói với tôi mà nói với tay bác sĩ phẫu thuật.
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 542
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 5:36 am
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG

Trích đoạn "không listen" mà "phải hear"

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 18 Tháng 9 2007 3:19 am

Nhân chuyện “thơ tình dân kế toán” Phú Hà post. Đây là trích đoạn “không listen” mà “hear được”
- Alô! Cậu đang ở đâu rồi!
- Mình đang ở cơ quan, mình vẫn chưa làm xong.
- Này, ra quán Cung Sương với bọn mình đi, lớp mình đang ở đây.
- Chưa được đâu, mình vẫn còn phải tìm tiếp đây.
- Thôi nào! ra đây làm vài ve rồi … vui vẻ về với vợ.
- Chưa được đâu, tớ còn thiếu…1đồng mà vẫn chưa tìm ra, ngày mai mà số không lên được sếp phó… phòng mình sẽ cắt khoản lương hệ số chất xám như chơi đấy!
- Ô dào! Tưởng chuyện gì, để đó mình “boa” cho. Hôm nọ mình thấy sếp phó … phòng nhà cậu “boa” cho các em Tiger cả “tờ”, làm gì thiếu có một đồng làm phó sếp làm căng với cậu thế!
- Cái cậu này! Đúng là “dân ngoại đạo”có khác. Chả biết tí tẹo gì về dân “kê” với “tính”
…..

Chữ bác sĩ (không biết con cháu nhà 12.5 có như thế này không?)

Một bác sĩ viết thư mời bạn đến ăn tối.
Chờ mãi chẳng thấy bạn đâu, cũng chẳng thấy phúc đáp.
Mấy hôm sau gặp lại, bác sĩ hỏi bạn về lá thư hôm nọ.
Người bạn trả lời: Rất cám ơn bạn. Mình đã mua thuốc theo toa của bạn kê và đã khỏi hẳn bệnh.


Trẻ con hay hỏi khó
Hai mẹ con đang đi dạo trên phố. Chợt đứa bé mới 5 tuổi hỏi mẹ: - Mẹ ơi, sao bác kia lại đứng úp mặt vào tường hả mẹ? -Ừ, bác ấy... bác ấy...
- A, con biết rồi! Bác ấy bị cô phạt phải không ạ?
- À, ừ...
Một lúc sau: Mẹ ơi, sao chỗ bác ấy đứng có một vũng nước hả mẹ?
- Ừ thì... thì...
- Con biết rồi, bác ấy sợ quá nên tè hết cả ra quần mẹ ạ!
- !!!

:geek: :geek: :geek:
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Marriage

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 18 Tháng 9 2007 3:26 am


- Tớ căm thù tột cùng cái thằng cha người yêu cũ của vợ tớ quá!
- Thôi, chuyện đã qua rồi, cậu ghen tuông làm gì?
- Tớ có ghen đâu, tớ quá giận vì thằng chả bỏ cuộc sớm quá!
-!!!!


Ai đó từng thốt lên: Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.
- Thưa bác, cháu sẽ hỏi cưới con gái của bác.
- Thế à? Thế anh có nhiều tiền không?
- Để làm gì ạ? Cháu cưới vợ chứ có phải đi mua vợ đâu?



- Em này, anh định mời một người bạn đến dùng bữa tối ở nhà mình.
- Nhà chúng ta như một đống lộn xộn, em chưa đi mua sắm gì cả, bát đĩa thì chưa rửa, con cái thì nhếch nhác…
- Anh biết chứ! Anh định cho anh ta tham khảo thêm trước khi quyết định cưới vợ mà!
-!!!!



:joker: :joker: :joker:
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 18 Tháng 9 2007 3:30 am

Vợ là Tivi, người yêu là Mobile
Ở nhà xem TV, ra ngoài đem theo mobile.
Không tiền bán TV, có tiền đổi mobile.
Lâu lâu xem TV, nhưng hầu hết thời gian thì chơi với mobile.
TV miễn phí suốt đời, nhưng nếu không trả tiền thì dịch vụ mobile sẽ bị cắt.

Điện thoại di động cũng giống vợ:
Bấm vào thì phát ra tiếng kêu.
Đều có thể khởi động bằng giọng nói.
Hết pin vào lúc cao trào, khiến đối phương mất hứng.
Có thể kêu bất thình lình và có thể chờ trong chế độ rung.
Có lắm phụ tùng kèm theo mà cả đời không bao giờ dùng tới.
Dù xa lâu ngày, khi gặp lại vẫn đưa ra những tin nhắn cũ.
Có nhiều chức năng mà ta chưa bao giờ học hết cách sử dụng.
Hay cắt lần lượt từng chiều khi ta không thực hiện nghĩa vụ tài chính.
Hóa đơn thanh toán gây sốc!!!!

:pale:
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Cuối tuần Relax!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 22 Tháng 9 2007 2:47 am

Tiếu lâm thời số hóa

Tại cửa hàng bán máy vi tính, một ông khách bước vào tiệm vi tính nói với cô bán hàng: "Cô à, tôi thấy phần mềm của cô không tương thích với cấu hình phần cứng của tôi".
"Khi vừa cài đặt phần mềm của cô vào ổ đĩa cứng của tôi thì sự cố đã xảy ra. Bộ xử lý trung ương của tôi đột nhiên yếu hẳn đi rồi lịm luôn và không làm sao để nó hoạt động trở lại được. Tôi nghĩ cô có sẵn mầm bệnh nội trú âm thầm", ông khách xả ra một tràng.
- Ấy chết, anh đừng nói vậy. Phần mềm của em tốt lắm, bảo đảm sạch sẽ bởi bọn em dọn dẹp và vệ sinh định kỳ mà. Ai dùng cũng hài lòng hết.
- Không đâu cô, thực sự là có vấn đề.
- Thế thì lúc cài đặt, anh đã kích hoạt đúng mức chưa? Anh có điều chỉnh cổng vào cho cân đối không?
- Có chứ! Tôi đã làm đầy đủ các thao tác theo trình tự bài bản hẳn hoi.
- Anh có thể cho em xem công cụ của anh được không?
Anh chàng vội đưa máy vi tính lên. Cô bán hàng săm soi một hồi rồi nói:
- Em thấy công cụ phần cứng của anh đã cũ nát và yếu lắm rồi. Ngoài ra nó còn bị biến dạng về mặt vật lý nữa. Thế hệ của anh thế này thì không xử lý được phần mềm đời mới như của chúng em là đúng rồi. Phải nâng cấp thôi anh ạ! Anh có muốn sử dụng thêm loại công cụ tiện ích bổ sung không?
- Thế nó có phục hồi và tăng cường chức năng cho tôi không?
- Có chứ anh. Nó giúp tái hồi bộ vi xử lý, tăng kích thước bộ mạch chính và làm tăng tốc xung nhịp của anh nữa ạ!
- Được rồi, cô bán cho tôi cái đó ngay đi.
- Anh đặt phần cứng lên đây ngay để em truyền vào nhé. Tiếc là bây giờ băng thông của em quá hẹp nên anh chịu khó dẫn truyền chậm chạp từng ít một, từng ít một thôi nhé. Đừng tham mà tiếp thu nhanh nhé, kẻo làm chúng em nghẽn mạch và hại đường truyền.



:geek: :geek: :geek:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Súng với chả ống!!!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 22 Tháng 9 2007 2:51 am

Súng phá khóa

Ông giáo làng có cô con gái đã đến tuổi cập kê. Một sáng có ba chàng trai đến cầu hôn cùng lúc, anh là thợ cưa, anh là thợ chạm và anh còn lại là sĩ quan quân đội. Ông giáo lúng túng khó xử vì cả ba đều xứng đáng làm rể, chẳng biết chọn ai. Ông nghĩ ra một cách, bèn đưa cho ba người ba ổ khóa giống nhau và nói:

- Cứ coi như là con gái tôi bị nhốt ở trong phòng bằng ổ khóa này, anh nào mở ra trước thì sẽ được lấy nó. Nhớ là lúc mở khóa phải làm thơ vịnh đấy nhé!

Anh thợ cưa cầm lấy ổ khóa, mở đồ nghề ra, vừa làm vừa ngâm nga:
"Khóa đồng dù cứng đến đâu
Anh cưa một lúc còn đâu khóa đồng."

Anh thợ chạm không kém, lấy búa và đục ra gõ chan chát rồi nghêu ngao:
"Khóa đồng anh giữ trong tay
Anh đục cả ngày khóa chịu nổi sao?"

Còn anh sĩ quan, sau phút đầu lúng túng chợt sực nhớ ra điều gì, vội rút khẩu súng lục đeo bên hông ra, hớn hở vịnh:
"Súng anh dài chỉ một gang
Với hai viên đạn bắn tan khóa đồng."

Nghe xong, ông giáo vuốt râu cười ha hả, còn cô con gái đỏ bừng mặt. Kết quả thế nào, không nói ra thì ai cũng biết.

:joker: :joker: :joker:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Chuyện tối qua!!!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 22 Tháng 9 2007 2:57 am

Các bác, các cô gia đình ta đều trãi qua một thời để nhớ và một thời để thương. Đặc biệt là Bác Levanhung , đọc coi thử có giống "ngày xưa ơi" của bác không nhỉ?

Em đến bên anh nhẹ nhàng trong một buổi tối êm dịu như đêm qua, và những gì xảy ra trên giường của anh còn đọng lại trong anh những cảm giác khó tả. Em chợt đến từ một nơi hư vô nào đó, không hề e ngại, không hề báo trước.

Em nằm trên người anh, em làm tan biến cảm giác băng giá trong anh. Em cắn anh, không hề tội lỗi, em làm cho anh phát điên. Cuối cùng anh chìm vào trong giấc ngủ.

Sáng nay, khi anh tỉnh dậy thì em đã đi rồi. Anh tìm em nhưng không thấy dấu vết chỉ có những bức tường chứng kiến chuyện đôi ta đêm hôm qua. Cơ thể anh vẫn còn in dấu vết của em.

Đêm nay, anh sẽ thức chờ em. Ngay khi em đến anh sẽ vồ lấy em, anh sẽ không để em ra. Anh sẽ giữ chặt em trong lòng bàn tay anh để em mãi mãi không biến mất.

Anh sẽ giết chết em - những con muỗi đáng ghét nhất trần đời.

Đây là câu chuyện được trích từ nhật ký của một anh sinh viên "chiên văn" thường xuyên bị muỗi cắn.



:geek: :geek: :geek:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi KienLua » Thứ bảy 22 Tháng 9 2007 7:09 am

Anh bảo em đi đi



Sao em còn đứng đợi


---------------


Có đi không thì bảo!
KienLua
 
Bài viết: 71
Ngày tham gia: Thứ tư 31 Tháng 5 2006 6:57 am

Chuyện thật như đùa

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Chủ nhật 23 Tháng 9 2007 4:03 pm

Thư gửi thầy giáo

Thưa thầy kính mến!
Đến giờ phút này em mới dám cầm bút viết thư cho thầy. Không phải vì em bận (em còn bận gì nữa đâu!), không phải vì em lười, mà vì em cần có thời gian tìm ra con đường của mình.

Như thầy đã biết, em rất khó khăn vượt qua kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, hay nói khác đi, là em suýt chết, suýt trượt. Nhưng không sao, mà suýt trượt không phải là trượt, em vẫn may mắn lọt qua cửa. Phải thú thực em hiểu điều ấy một phần cực lớn nhờ công của thầy đã tận tâm dìu dắt một đứa kém như em. Ơn đấy em không bao giờ quên.

Nhưng đến kỳ thi đại học thì em trượt. Đấy là kết quả tất yếu, là chân lý không gì lay chuyển nổi sau những giờ phút bi-da, những năm tháng chơi trò chơi điện tử và những đêm dạo phố. Thú thực với thầy, ngay trước khi thi em đã không tin là mình đậu và sau khi thi, niềm tin đó trở nên vững chắc như thành trì.

Thầy ơi!
Như vậy là đùng một cái, một chàng trai mười bảy tuổi như em, buổi sáng thức dậy, sau khi rửa mặt, đánh răng không biết phải làm gì. Đi làm thì chưa có nghề, đi học thì chưa có nơi còn đi chơi thì không phải lúc nào mẹ cũng cho tiền.

Nếu xét theo quan điểm thông thường, em phải lo lắng. Và thầy yên tâm, em cũng rất lo vì dù tệ hại tới đâu, em cũng hiểu rằng con người phải có cách sống. Cách đó hoặc phải học, hoặc phải được di truyền hoặc phải tự mày mò ra.

Và thầy ơi, tuyệt vời làm sao, hạnh phúc làm sao khi em đã mò ra rồi. Sau một tuần không có chuyện làm, ngồi trước ti vi, em đã phát hiện ra mình có khả năng trở thành một công dân tốt, một chàng trai tuyệt vời mà chẳng mất công đèn sách, mất công tu dưỡng gì cả.
Đọc đến đây, chắc thầy sẽ hỏi ngay: em định trở thành một kẻ phi pháp, một tên lừa đảo hay buôn lậu à? Không đời nào, thưa thầy, vì có một thứ thầy dạy em thấm thía là dù có gì xảy ra vẫn phải là kẻ lương thiện.

Cách thành đạt lương thiện vô cùng, thậm chí còn luôn luôn được cổ vũ. Nó đơn giản chỉ là cách làm theo những lời khuyên trong quảng cáo, thưa thầy.

Sau khi theo dõi quảng cáo mê mệt một tuần liền, em hiểu một cách sâu sắc rằng ngay khi ra đời, muốn thông minh chỉ cần chọn đúng loại sữa nào đó, muốn vui khỏe thì cần chọn đúng loại tã lót nào đó còn muốn làn da hồng hào đáng yêu chỉ cần chọn không nhầm sữa tắm là xong ngay.

Rồi lớn lên chút nữa, việc của em là tìm được đúng loại thuốc bổ hoặc loại bột ra sao. Nếu chọn chính xác thì em sẽ biết đá bóng như Maradona hoặc chí ít cũng như Công Minh. Thỉnh thoảng khi đá mệt, thì chớ có dại mà nghỉ ngơi, phải dùng nước tăng lực, còn khi bị chấn thương, vấn đề chẳng phải bác sĩ, mà loại keo dán nào.

Nhưng chắc thầy cũng đồng ý rằng con người muốn phát triển không phải toàn cơ bắp mà còn cần tác phong, thái độ. Thầy yên tâm, em cũng nhờ ti vi khám phá nốt rồi.

Để thành đạt, em chỉ cần biết chọn đúng loại hãng máy bay để đi. Muốn được yêu, được chia sẻ, em. đâu cần học văn, học sử hay học bất cứ cái gì, em chỉ cần chọn đúng loại sim điện thoại. Còn muốn tự tin, trời ơi, quá dễ, em chỉ cần chọn đúng dầu gội đầu. Sau này khi lập gia đình, muốn cả nhà hạnh phúc, em chỉ cần chọn đúng loại bột nêm hoặc loại xe hơi.

Ôi thầy ơi, nhờ ti vi em phát hiện ra thành công thật là đơn giản, em mới hiểu rằng một loại xà bông tắm còn quyến rũ hơn bằng giáo sư và một cách uống bia. cũng tìm được bạn bè trên toàn thế giới. Vượt lên tất cả, để trở thành một con người cao quý, mang tính nhân bản, em chỉ cần tìm ra công nghệ điện thoại. Rồi sau đó, [khi tuổi đã cao, sức đã yếu, em cũng chả hề lo lắng vì có b]thuốc trị viêm đại tràng và thuốc dưỡng não.[/b]

Thầy ơi!
Đúng là biển học vô bờ, và không phải ngẫu nhiên mà chúng ta đang sống trong thế kỷ thông tin. Ti vi không những chỉ cho em cách chọn, mà trong toàn bộ các trường hợp, đều chọn sẵn cho em rồi.

Do đó, em không bi quan, không thất vọng chút nào về tương lai của mình. Em muốn báo để cho thầy đừng quá lo lắng. Em chúc thầy sức khỏe, nếu thầy có vì em mà khó ngủ, trằn trọc hay nhức mỏi, thầy hãy dùng “Hoạt huyết dưỡng não” là khỏi ngay, thầy nhé.

Em trò cũ


:pale: :pale: :pale:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Muốn lắm rồi!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ tư 26 Tháng 9 2007 7:24 am

Vào một buổi chiều nọ, trong lúc Cún đang lang thang trên mạng thì nhận được điện thoại của nhị ca funny:
- “Alô! Cún à? Chú ra “Hai Cử” làm vài chai với anh chú nhé!”
- Sao lại “Hai Cử”? không phải “Funny quán” à? Cún hỏi.
- Ừ “Hai Cử” nhé! Anh đang có chuyện vui, muốn nhậu với chú đấy.
- Ok! Cún đệ đến ngay.
Thú thật với các bác, cái khoản nào chứ cái khoản mà các đại ca, nhị ca mình mà gọi là “không nỡ từ chối”. Huynh đệ có nhau mà lị!

Lúc Cún đến, nhị ca đã một mình với 5 chai rồi. Hai huynh đệ Cún tiếp tục "cưa đỗ" mỗi người 3 chai nữa. Bỗng… một giọng thỏ thẻ (hơi eo éo) cất lên: Đồ… quỹ nè! Có tin nhắn kìa! ...

À thì ra là cái điện thoại của nhị ca Funny.

Nhị ca Funny đang khí thế bừng bừng, rút chiếc điện thoại để đọc tin nhắn.
Sau mấy giây, chợt nhị ca “bối rối”: “Rõ khỉ! Đang… , lại …. muốn với chả muốn!”

Thấy Cún đệ đang ngẩn tò te, chả hiểu mô tê răng rứa, nhị ca (tình huynh đệ) mới đưa chiếc điện thoại cho Cún đọc tin nhắn. Thì ra là tin nhắn của nhị tẩu Funny.
Nội dung như sau:

"Anh oi, em dang coi quan, den ngay di anh, muon lam roi! A, tien the anh mua bao moi nhe, o nha toan la bao cu thoi. Ma thoi khong can mua bao dau, em vua mat kinh roi, khong nhin duoc nua anh oi! Den ngay di anh, muon lam roi"

Rõ khổ! Thì ra là thế này:
"Anh ơi, em đang coi quán, đến ngay đi anh, muộn lắm rồi! À, tiện thể anh mua báo mới nhé, ở nhà toàn là báo cũ thôi. Mà thôi không cần mua báo đâu, em vừa mất kính rồi, không nhìn được nữa anh ơi! Đến ngay đi anh, muộn lắm rồi!"
nhưng vì nhị tẩu gửi tin nhắn không dấu, sẵn mắt lại lèm nhèm vì cơ số chai nên nhị ca Funny mới hiểu như vậy!

Thế có chết không chứ!
:geek: :geek: :geek:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Re: Muốn lắm rồi!

Bài viết mớigửi bởi phankimngoc » Thứ tư 26 Tháng 9 2007 9:12 am

Cun_cauquay đã viết:Vào một buổi chiều nọ, trong lúc Cún đang lang thang trên mạng thì nhận được điện thoại của nhị ca funny:
- “Alô! Cún à? Chú ra “Hai Cử” làm vài chai với anh chú nhé!”
- Sao lại “Hai Cử”? không phải “Funny quán” à? Cún hỏi.
- Ừ “Hai Cử” nhé! Anh đang có chuyện vui, muốn nhậu với chú đấy.
- Ok! Cún đệ đến ngay.


Tớ mới ở Hai Cử về. Cún ngồi chổ nào vậy mà không thấy ..
Có những lúc trên đường đời tấp nập/Ta vô tình đi húc vào nhau
Phút lơ đãng chẳng ngờ ta để mất/Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu. Go go ...
Hình đại diện của thành viên
phankimngoc
Mod
Mod
 
Bài viết: 565
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 2:50 am

Re: Chuyện tối qua!!!

Bài viết mớigửi bởi levanhung » Thứ sáu 28 Tháng 9 2007 10:27 am

Cun_cauquay đã viết :


Anh sẽ giết chết em - những con muỗi đáng ghét nhất trần đời.

Đúng là những con muỗi chết tiệt!
Có một điều thú vị về loài muỗi mà có thể bạn đã biết, hoặc chưa biết vì bạn ... chưa biết, đó là chỉ có muỗi cái mới đốt người, hình như máu người cần cho sự sinh sản của muỗi, muỗi không nhìn thấy đường nhưng trong đêm tối vẫn biết bạn đang ở đâu liền, đó là nhờ khả năng của muỗi ( cái ) phát hiện ra đối tượng qua thân nhiệt và lượng khí CO2 thải ra qua sự hô hấp. Còn bọn muỗi đực không hút máu người, món khoái khẩu nhất của bọn nó nghe đâu là ... muỗi cái.. !?!?
levanhung
 
Bài viết: 131
Ngày tham gia: Thứ hai 15 Tháng 5 2006 10:15 am

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ hai 01 Tháng 10 2007 8:56 am

Đại ca songhan tui đi xem buổi trình diễn xiếc thú!
Khi màn diễn bắt đầu, một con sư tử xuất hiện, tiếng gầm vang của nó thật hung dữ, nó lượn một vòng tròn quanh khán đài. Bỗng… một nữ diễn viên xiếc xinh đẹp xuất hiện. Chú sư tử lúc bấy giờ tiến lại gần nữ diễn viên xinh đẹp kia, nó răm rắp phục tùng mệnh lệnh của cô diễn viên.
Nó gác hai chân trước lên vai cô, âu yếm rồi hôn vào má cô làm khán giả rợn cả tóc gáy, sau đó vỗ tay rào rào.
Đại ca songhan nhà ta ngồi hàng ghế đầu bĩu môi:
- Có gì mà hoan hô chứ. Ai mà chẳng biết làm thế!
Nghe thế, người quản lý đoàn xiếc hăm hở:
- Anh có muốn xuống đấy thử không?
- Tất nhiên là muốn rồi. Có điều là, ông phải...... đuổi con sư tử đi trước đã.
-!!!



Cun _cauquay hỏi đại ca songhan:
- Đại ca đang lái một chiếc xe xịn đời mới. Trên xe, ngoài chỗ tài xế ra chỉ còn một chỗ. Dọc đường, đại ca gặp ba người đều muốn đi nhờ xe. Một là sếp của đại ca, một cụ già và một cô nàng rất ư là… dễ thương. Đại ca sẽ cho ai lên xe đây?
- À tưởng chuyện gì, dễ ợt. Này nhé! Đại ca sẽ nhảy xuống xe, đưa chìa khoá cho sếp đại ca để sếp chở ông cụ (đằng nào mình cũng gặp lại sếp ở công ty, xe có mất đâu mà sợ), còn lại đại ca sẽ đi bộ cùng với cô nàng “thương thương” kia. Như thế là vẹn cả 3 đường nhá!
- !!!
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi quynhhoa » Thứ ba 02 Tháng 10 2007 2:48 am

Một cuộc thi sáng tác Slogan dựa trên Slogan của hãng Bitis “Bitis-Nâng niu bàn chân Việt” được diễn ra hết sức sôi nổi và quyết liệt giữa các hãng nổi tiếng. Và sau đây là 03 giải cao nhất của cuộc thi.

Giải 03 thuộc về mũ bảo hiểm Protect với “Mũ bảo hiểm - nâng niu đầu lâu Việt”;

Giải nhì thuộc về hãng thời trang Vera “Vera - Nâng niu bầu sữa Việt”

và Giải nhất-giải cao nhất của cuộc thi được trao cho hãng BCS OK với khẩu hiệu là “OK, nâng niu đàn chim Việt"

Suu Tam
quynhhoa
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ ba 08 Tháng 8 2006 8:52 am

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ ba 02 Tháng 10 2007 3:56 am

Còn đây là biểu tượng của chị em: " Nâng niu đàn ông Việt"

Hình ảnh
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

Thi lột áo

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ năm 04 Tháng 10 2007 4:27 am

Kính thưa quý vị,

Sau cùng, cuộc thi "Lột áo nhanh nhất” đã có ba nhân vật lọt vào vòng chung kết.
Sau đây là kết quả trong lần thi cuối cùng của họ...

Đầu tiên là thần Gió, chỉ với cái hắt xì hơi nhẹ nhàng thần cũng đã làm cho áo của một số vị đang đi trên phố bị giật tung ra khỏi người (đặc biệt là các nàng trong trang phục “con nhà nghèo”), tuy nhiên còn rất nhiều người mặc áo có phéc-măng-tuya làm thần Gió botay.com!

Thứ hai là thần Mặt Trời, với sức nóng khủng khiếp mà thần tung ra, hàng trăm người đang đi trên phố đã phải tình nguyện cởi áo vì không chịu nổi cái nóng gay gắt. Nhưng một số người nhanh chân chạy vào quán bia hơi (thí dụ Funny quán chẳng hạn) hay cà phê máy lạnh nên cái nóng đối với họ “nhỏ như con thỏ nằm trên đống cỏ”, do đó thần đã không thể làm cho họ cởi áo ra được.

Và... thí sinh cuối cùng, thật tài tình. Với hàng ngàn người, thần chỉ cần bám vào là họ đã tình nguyện cởi áo, thậm chí lột cả quần xà lỏn và tư trang ra chỉ trong thời gian ngắn.

Do đó, Ban giám khảo chúng tôi xin tuyên bố: Giải nhất cuộc thi “Lột áo nhanh nhất” thuộc về... thần Cờ bạc!
Xin một tràng pháo tay để... tống cổ thần ra khỏi cuộc sống của chúng ta. Xin cảm ơn!


:geek:
(St có hiệu đính)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Chuyện thật như đùa (phần 2)

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 06 Tháng 10 2007 8:49 am

Thưa thầy kính mến!

Lần trước em đã viết thư cho thầy báo rằng mình trượt đại học. Hôm nay, em xin tiếp tục trình bày cho thầy rõ, nguyên nhân chính của việc rớt này là do điểm thi bài lịch sử bằng không (zero).

Nghe đến đây chắc thầy rất giận em. Hơn ai hết, em hiểu thầy tin chắc rằng lịch sử là một kiến thức quan trọng, có lịch sử mới có hiện tại và có hiện tại mới có tương lai. Một kẻ không thuộc lịch sử chẳng khác nào một mảnh bèo không biết tách từ đâu ra.

Em cũng cảm thấy rằng việc nhận điểm không (zero) lịch sử này, em thực có lỗi với thầy và có lỗi với mọi người xung quanh. Làm sao có thể chấp nhận một học sinh không biết Quang Trung là ai? Chả hiểu Lê Lợi khởi nghĩa năm nào và tưởng Hai Bà Trưng là chị của ba bà Triệu, chưa kể vô số những nhân vật anh hùng khác mà em thường nhầm lẫn lung tung. Nhưng thầy ơi, thầy đừng buồn quá, vì chắc thầy cũng biết thi cử chỉ là một khía cạnh của tri thức, và em, tức học trò của thầy, hoàn toàn không dốt như người ta vẫn tưởng. Em cảm nhận một cách sâu sắc rằng lịch sử không phải chỉ là những gì đã qua, mà còn đang hiện hữu. Lịch sử cũng như điện thoại di động và ti vi, tủ lạnh, đang mang tính toàn cầu. Cho nên việc em thiếu thốn kiến thức lịch sử Việt Nam, không hề ngăn cản em có một kiến thức sâu rộng về lịch sử đủ thứ, và chuyện em kém cỏi về Trần Hưng Đạo không hề có nghĩa rằng em kém cỏi về Jăng Don Gun.

Đọc tới đây, lập tức thầy hỏi Jăng Don Gun là ai? Anh ấy khởi nghĩa ở đâu và lên làm vua khi nào? Thưa thầy, theo em hiểu (và rất nhiều bạn bè em hiểu) Jăng Don Gun là một anh hùng, phẩm chất cao quý nhất của anh là đẹp trai và hiểu về anh tức hiểu về lịch sử phim... Hàn Quốc. Em vui mừng báo cho thầy biết, để thầy qua đấy có thể tự hào, ngoài Jăng Don Gun, em còn nắm rất vững về Ji Kun Ki, về Gia Ka Gio, về Pak Si Quac... là những ca sĩ và tài tử xứ Hàn.

Em có thể lúng túng về An Dương Vương, nhưng em thông thạo làu làu Chương Tử Di, Lương Gia Huy và Châu Tinh Trì. Thầy biết Nguyễn Trãi làm bao nhiêu bài thơ và Bình ngô đại cáo gồm bao nhiêu dòng chứ gì? Em thì biết chắc Lương Triều Vĩ đã yêu mấy lần, Lý Gia Hân đã mấy đợt mua nhà mới và Châu Nhuận Phát thích lái xe nào trong các kiểu xe hơi. Thầy biết Nguyễn Du sinh năm bao nhiêu và đi sứ mấy lần, còn em biết Trương Mạn Ngọc đang yêu ai và đang sắp ly dị ai, Quách Phú Thành có con riêng hay không và Củng Lợi đeo chiếc vòng kim cương trị giá bao nhiêu triệu.

Thầy có thể đọc thuộc lòng một bài thơ của Lê Thánh Tôn, còn em có thể đọc thuộc lòng một chương của Tây du ký hoặc một hồi của Tam quốc chí. Thầy có thể nắm rõ Dương Vân Nga, nhưng em lại biết tường tận về Võ Tắc Thiên hay Từ Hi Thái Hậu.

Đấy là em còn chưa kể hết những kiến thức rộng lớn của em về lịch sử các vĩ nhân hiện đại Mỹ, Nhật, Thái Lan hay Singapore. Chỉ cần nhắc tới tên một ca sĩ hay một tài tử, em sẽ biết ngay họ có mấy áo, mấy quần và mấy bận đánh ghen???.

Thầy sẽ kinh ngạc hỏi em biết những kiến thức phong phú và đa dạng ấy ở đâu? Thưa thầy, ở mọi nơi, thầy ạ. Trên sách báo, trên ti vi, trên màn ảnh chả ngày nào, chả giờ nào không nhắc đi nhắc lại những chuyện về các danh nhân ấy, khiến bất cứ đứa trẻ con nào cũng thuộc lòng nhưng tuyệt đối không có gì cho các nhân vật của ta cả, hoặc có thì trình bày cũng rất khó xem.

Thầy kính mến!

Em viết thư này để thầy đừng thất vọng. Học trò của thầy có thể kém sử nước nhà, nhưng sử thế giới thì không hề thế. Đấy là một bằng chứng hiển nhiên. Thầy cứ tin rằng với mớ kiến thức này, em đủ sức chuyện trò trong các quán cà phê và đánh giá được những sự kiện xã hội. Thầy hãy tin tưởng ở em thầy nhé, em là một kẻ luôn luôn tìm cách học hỏi nếu như sự học hỏi được tiến hành một cách hấp dẫn và đúng với cảm xúc tươi trẻ của mình.


Than than ôi!!! :pale: :pale: :pale:

(St)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi quynhhoa » Thứ bảy 13 Tháng 10 2007 4:25 am

Thuyền trưởng Sinbad nổi tiểng vì sự dũng cảm. Một lần tàu của anh gặp một chiếc tàu cướp biển,trước khi chiến đấu Sinbad ra lệnh :"Mang cho ta một chiếc áo đỏ!". Trận này,Sinbad thắng,mọi người hỏi anh vì sao lại mặc chiếc áo đỏ,Sinbad trả lời:"Ta thay áo đỏ vào để thủy thủ của ta không nhìn thấy máu ta chảy ra ngoài,để họ không bị mất tinh tinh thần. Một lần khác,tàu của Sinbad gặp một đội cướp biển khác,nhưng lần này chúng không đi một tàu mà là mười tàu.Trước khi chiến đấu,Sinbad thét lớn"Người đâu? Mau! Mang cho ta một chiếc quần màu vàng!" !!!!! ST
quynhhoa
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ ba 08 Tháng 8 2006 8:52 am

Bài viết mớigửi bởi hungtran » Thứ bảy 13 Tháng 10 2007 9:26 am

mình nghĩ nên mang ra 1 sợi dây chứ, có gì thắt luôn O:)
Kết nối cộng đồng
hungtran
 
Bài viết: 264
Ngày tham gia: Thứ năm 20 Tháng 9 2007 3:16 am
Đến từ: Hoang Hoa Tham - Da Nang

cuối tuần relax nhé

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 13 Tháng 10 2007 10:30 am

Trước hết Cún cám ơn một anh chàng bạn rất chi là dễ thương. Chính anh chàng ta đã kể Cún nghe về chuyện tây chuyện ta này. (Nói nhỏ là He‘s not handsome but rather intelligent. He has a great sense of humour. He always makes me laugh. He is one of my real best friends). Câu chuyện như thế này:

Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa (giống anh chàng tây người Hung có lần bác Ngọc, bác Phú Hà và Cún đã kể cho nhà ta nghe vậy). Thế nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Đông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ Hắn học tiếng Việt ở đại học Ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở đại học Khoa học Tự nhiên Sài gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu. Johnson ăn mặc xuyền xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàng ngoài vỉa hè.

Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và phomát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng. Đối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng, ... hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái phét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon "thần sầu quỉ khốc" !!! Chẳng biết Johnson khéo
tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc "đờ-mi gác-xông", sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. (Sau nhiều lần làm em này double choáng, bác Phú hà nhẩy?) Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đóng, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.

Chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe lửa từ Nha Trang ra Huế. Tôi về thăm quê, còn Johnson thì sau mấy tháng nghiên cứu phong tục Tây nguyên xuống Nha Trang rồi tiếp đi dự Festival Huế. Đường dài, tàu chạy dằn xóc, chung quanh ồn ào, lao nhao chẳng ai ngủ được. Johnson rủ tôi xuống toa ăn uống, kêu mỗi người một ly cà phê đen, một bình trà nóng rồi trao đổi đủ thứ chuyện trên đời. Tôi cũng khá thán phục sự hiểu biết và thành thạo văn hóa Việt Nam của Johnson khi nghe hắn thỉnh thoảng chêm vô câu chuyện mấy câu ca dao, thành ngữ tiếng Việt. Thật thú vị khi nói chuyện với một người Mỹ bằng tiếng Việt về đề tài ngôn ngữ Việt Nam (dễ chịu hơn nhiều khi khi nó chuyện với một người Mỹ bằng ... tiếng Anh).

Ấy vậy mà Johnson vẫn lắc đầu than:
- Tiếng Việt của mấy ông rắc rối kinh khủng Tôi học đã lâu mà vẫn còn lúng túng, nhiều lúc viết sai, nói sai lung tung cả lên. Này nhé, từ xưng hô, ăn uống, giao tiếp, ... thật lắm từ khác nhau chẳng đơn giản như tiếng Mỹ của tớ, chỉ một từ “You” là để nói với tất cả người đối thoại, tiếng Việt thì phân biệt ông, bà, anh, chị, em, con, cháu, ngài, mày, thầy, thằng, ... rành mạch.
- Tiếng Mỹ thì dùng một chữ “black’ để chỉ tất cả những vật gì, con gì có màu đen trong khi đó tiếng Việt thì khác, ngựa đen thì gọi là ngựa ô, chó đen thì kêu là chó mực, mèo đen thì gọi là mèo mun, gà đen thì là gà quạ, bò đen là bò hóng, mực đen là mực tàu, tóc đen thì hóa thành tóc nhung hoặc tóc huyền.
- Thêm nữa nè, đã là màu đen rồi mà người Việt còn nhấn mạnh thêm mức độ đen như đen thủi, đen thui, rồi đen tuyền, đen thắm, tím đen, đen ngắt, đen bóng, đen sì, đen đủi, đen thẳm, đen óng, đen thùi lùi, đen kịt, đen dòn, ... Còn để chỉ màu ít đen hơn thì người Việt dùng chữ đen hai lần: đen đen. Kiểu này khác với các nước, khi muốn nhấn mạnh điều gì, người ta lập lại từ đó hai lần trong khi tiếng Việt của ông thì việc lập lại hai lần lại làm ý muốn giảm mức độ của từ ví dụ: ngon ngon có nghĩa là chưa ngon lắm, trăng trắng là không trắng lắm, ...

Tôi cười cười:
- Thì tiếng Mỹ của ông nhiều lúc cũng rắc rối kia mà. Này nhé, người Việt nói: "Hôm qua, tôi đi mua sắm” thì người Mỹ lại nói "Yesterday, I went to shopping". Tiếng Anh, đi là go, nhưng đã đi (quá khứ) thì phải viết là went. Bản thân chữ hôm qua (yesterday) đã là quá khứ rồi thì ai cũng biết mà gì cần phải đổi go thành went chi cho rắc rối mấy người học Anh văn?
- Nội cái chuyện học thuộc lòng 154 động từ bất qui tắt của mấy ông cũng đủ làm nhiều người trên thế giới phải thi rớt lên rớt xuống. Người Việt nói hai con chó mà chẳng cần thêm s hoặc es thành hai con chó "sờ" (two dogs) như tiếng Mỹ. Một đứa con nít thì nói là one child là được rồi, vậy mà thêm một đứa nữa thì bắt đầu rối, chẳng phải là two childs mà thành two children. Một con ngỗng là one goose, hai con ngỗng thì thành two geese. Một cái răng thì còn kêu là tooth chứ mà con nít bắt đầu nhú cái thứ hai hay mọc cả hàm thì phải là teeth. Rồi thì là một cái chân còn được kêu là foot chứ thêm cái nữa là phải feet liền liền hà! Ấy thế mà khi viết một con cừu là one sheep nhưng hai con cừu thì cũng là two sheep, chẳng chịu đổi gì cả ? Chả biết đường nào mà lần!!!

(còn nữa)
Sửa lần cuối bởi Cun_cauquay vào ngày Thứ bảy 27 Tháng 10 2007 3:55 am với 1 lần sửa.
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

tiếp tục nhé!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 13 Tháng 10 2007 10:34 am

Johnson vẫn không chịu thua:
- Văn phạm của xứ ông cũng rắc rối bỏ xừ! Xem nè! “Thắng và thua” là hai chữ phản nghĩa chứ gì? “Thua và bại” là hai chữ đồng nghĩa, đúng hông? Vậy mà, hai câu nói: "Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán" đồng nghĩa với câu "Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán"? không thể viết là "Ngô Quyền đánh thua quân Nam Hán"!!! phải không nào?
- Rồi còn, "áo ấm" tương đương với "áo lạnh", "nín thinh" cũng giống như "làm thinh" trong khi “ấm” và “lạnh” phản nghĩa nhau, “nín” và “làm” cũng là những động từ đối nhau.
- Đến nhà ai, phải phân biệt "kính thăm" và "kính viếng", thăm một người khi người đó còn sống, còn viếng ai thì người đó đã ... qua đời! Còn như tiếng Anh tụi tôi thì chung hay chia gì cũng dùng mọt từ “share” thì ai cũng hiểu trong khi tiếng Việt các ông lại phải nói rõ là nếu nhà người ta có đám tang hay điều gì buồn phiền thì phải dùng là “chia buồn” còn như mà nhà người ta có đám cưới hỉ thì phải dùng là “chung vui” chứ chẳng lẽ lại nhảy vào đòi “chia vui” với cô dâu chủ rể ..he he.
- Rồi ba hồi mấy ông dùng tiếng Hán như “quốc gia” rồi đổi thành tiếng Nôm thành ra “nhà nước”, trực thăng (có thể không cần chữ máy bay phía trước) thành máy bay lên thẳng (phải có chữ máy bay phía trước), thủy quân lục chiến thì đổi là lính thủy đánh bộ, sao không gọi luôn là lính nước đánh đất??? Lễ động thổ thì không thể sửa lại là lễ động đất mặc dầu là thổ là đất?

Tôi tiếp tục "ăn miếng trả miếng":
- Tiếng Mỹ cũng đâu có tránh khỏi. See và look cũng đều là động từ để cùng chỉ hành động xem, nhìn, ngắm, dòm nhưng oversee (quan sát, trông nom) lại ngược nghĩa overlook (bỏ sót, không nhìn thấy).
- Wise man là người thông thái, uyên bác, vậy mà thay chữ man (đàn ông) thành woman (đàn bà) thì chữ wise woman thành bà phù thủy, bà đỡ, bà lang, bà thầy bói, bà đồng bóng!!! Rồi chữ man và guy (anh chàng, gã) gần gần như nhau thì chữ wise guy thành một kẻ hợm hĩnh, khoác lác.
- Sao lại "park on driveways" (đậu xe trên đường nội bộ) nhưng "drive on parkways" (lái xe trên xa lộ)?
- …
Johnson ôm bụng phá lên cười sau đó tiếp tiếng Việt của ông cũng không vừa:
- Tên món ăn Việt Nam cũng lạ, miền Nam có bánh da lợn, tưởng làm bằng thịt lợn nhưng thực chất là bằng bột, có lẽ giống như các lớp da lợn, nhưng sao không gọi là bánh da heo theo từ miền Nam mà gọi theo chữ lợn miền Bắc?
- Bánh bò cũng chắng có miếng thịt bò nào. Bánh tiêu thì không rắc tiêu mà lại rắc mè. Gọi rau má mà chẳng liên quan đến má hay mẹ gì cả. Bánh tét mà gói thật chặt, chẳng thể nào tét được. Bánh dày thì lại mỏng hơn bánh chưng. Bánh chưng thì phải nấu thật lâu mới chín chứ không phải dùng cách chưng hơi hay chưng hấp. Nước lèo trong nồi hủ tiếu thì chẳng phải theo kiểu nước Lào (hay Lèo). Trái sầu riêng thì ăn vô chẳng thấy sầu riêng hay sầu chung chi cả. Bưởi Năm roi rất tuyệt nhưng sao đúng là năm roi? Trái vú sữa, Cây dái ngựa, trái cà dái dê thì thật là tượng hình. Hi hi ... Ngôn từ bây giờ cũng thế, cò đất, cò nhà, ... thì chẳng dính dáng gì đến "con cò, cò bay lả, lả bay la ..." cả.

Tôi cũng chẳng vừa:
- Thế cái món hot dog của mấy ông có liên quan gì đến con chó không?
- Món bánh mì kẹp thịt bò băm Hamburger của Mc Donald thì đâu có thịt heo (ham).
- Trái thơm, trái khóm "pineapple" thì chẳng có gì liên quan đến pine (cây thông) và apple (trái táo) cả? Vào phòng thí nghiệm sinh học, ông Giáo sư bảo bắt một con "Guinea pig", nghe qua tưởng đâu là con heo xứ Guinea (một quốc gia ở Tây Phi Châu, giáp với Senegal, Mali, Liberia, Sierra Leone và biển Bắc Đại Tây dương) nhưng ngờ đâu là một giống chuột tên là Guinea (ở Guinea không có giống chuột này!). Đáng lý chữ football (bóng đá) thì phải viết là legball chứ, bởi vì người ta đá banh bằng cả cái chân (leg) chứ đâu chỉ cái ống quyển foot từ dưới đầu gối đến trên bàn chân? Mới đây, khi dân Pháp không chịu ủng hộ Mỹ trong vụ chiến tranh Iraq thế là mấy dân biểu Mỹ giận đòi đổi tên món khoai tây chiên French fries bằng chữ American fries thì mấy ông Tây lại ôm bụng cười chế riễu rằng món French fries không phải xuất xứ từ Pháp mà từ ... Mỹ và là món ăn của dân Mỹ. Có lẽ mấy ông Mỹ tiền bối xưa, khi làm món này đặt tên là khoai tây chiên Pháp cho nó có vẻ ... ngoại cho sang, giống như bây giờ một số quán ăn Việt Nam có thực đơn Lẫu Thái, Bún Indonesia, Bánh bao Mã lai, Cá chiên viên Singapore, Hủ tiếu Nam Vang, ... mặc dầu nguyên liệu và cách nấu gần như 100% của Việt Nam???
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

cười hở 10 cái...răng!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ bảy 13 Tháng 10 2007 10:41 am

tiếp tục nữa nè!

Johnson gật gù:
- Ừ, cũng đúng. Nhưng lúc đầu học tiếng Việt, tôi thấy khó quá, đã lấy 24 chữ cái A, B, C của vần La tinh rồi mà bày ra thêm a, â, ă, u, ư, ơ, d, đ,... nữa. Lại thêm kèm 5 dấu sắc ('), huyền (`), hỏi (?), ngã (~), nặng (.) và không dấu ( ) nữa như le, lé, lè, lẹ, lẻ, lẽ, mỗi chữ mang một nghĩa khác nhau. Rồi phải học cách bỏ dấu ở đâu trong từ cho chính xác nữa chứ. Hòa hay là hoà. Li hay là ly? Có câu thơ về dấu này cũng hay: Chị Huyền mang nặng ngã đau/ Sao không sắc thuốc, hỏi sao cho lành ?!
- Trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi thấy nhiều chữ ghép với chữ ăn mặc dầu nó chẳng ăn nhập đến chuyện bỏ thực phẩm vào miệng, nhai và nuốt xuống gì cả. Nói ăn nhậu, ăn tiệc, ăn mùng, ăn cưới, ăn giỗ, ... thì có lý nhưng sao lại ăn nằm, ăn hút, ăn tiền, ăn lương, ăn cắp, ăn mày, ăn chặn, ăn quỵt, ăn diện, ăn đòn, ăn công, ăn năn, ăn hiếp, ăn khách, ăn ảnh, ...

Tôi bật cười cắt ngang khi Johnson tiếp tục ghép chữ với từ ăn:
- Thì như tiếng Mỹ của ông vậy thôi. Chữ to get khó dịch gì ra hồn cả. Tôi cũng có nghĩ là khi mình chưa tìm ra động từ nào thích hợp thì dùng tạm luôn chữ to get! Khi quân đội Mỹ bắt sống được Saddam Hussen ở Iraq thì tuyên bố "We got him!", sao không dùng động từ to catch, to caught, to force, to find, to capture, to pick up, ...cho rõ nghĩa? Rồi động từ to get đi kèm các giới từ in, into, on, out, up, at-able, ... thành một loạt động từ mới. Các động từ to take, to put, to be, ... cũng vậy.

Johnson chuyển qua phần khác:
- Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón, ... nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người, .... Đồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Đờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con a còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes), , ... Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này:

Phân biệt giữa CON và CÁI
Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Một hôm, chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: "Con hồ này đẹp quá!". Vợ tôi "chỉnh" liền: "Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!". Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: "Cái sông này bẩn quá!" thì vợ tôi "sửa" ngay: "Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!". Tôi la lên: "Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?". Vợ tôi ôn tồn giải thích: "Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?". Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: "À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái ... cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con ..., còn của ...em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái ... Ha ha ...".
Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc.
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Trang vừa xemTrang kế tiếp

Quay về VUI VUI VUI

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron