Vùng lên trước ngày 8/3

Những bức ảnh vui, những câu chuyện hài hước, những kỷ niệm vui, những thông tin ngộ ngĩnh... giúp chúng mình sả stress

Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ tư 04 Tháng 3 2009 4:09 am

Tranh thủ trước ngày 8/3 các đấng mày râu vùng lên tí đi. Vùng được chừng nào tốt chừng nấy để bù lại cái ngày chị em "cưỡi cổ" mấy ông. [i](Hic, lỡ ngày đó mà trúng ngày sinh nhựt của mấy bả hay kỷ niệm ngày cưới nữa thì khổ cho ông nào quá. :geek: )

Đấng mày râu nào có cùng chung quan điểm thì hãy cùng hưởng ứng bài Hịch 8/3 của ông Lê Hoàng nhá:
-------

Hỡi anh em !

Lại một lần nữa, cái ngày đáng sợ ấy sắp tới. Không thể thoát được nó, không thể hoãn được nó, càng không thể chạy trốn nó. Vậy chúng ta hãy đứng sát vào nhau, hãy nắm chặt tay và đối diện với nó một cách anh hùng!

Thưa anh em.

Có bất công không? Khi trong suốt cuộc đời vất vả, nặng nhọc đầy gian lao chúng ta không có một ngày dành cho mình. Đã từ lâu, cái thế giới mỏng manh này có ngày chống thuốc lá, ngày phòng si-đa, thậm chí có cả ngày cúm gà mà vẫn làm ngơ, không dành cho đàn ông một hôm nào cả.

Vì sao thế? Và đã từ lâu, thế giới bị phụ nữ thao túng mất rồi. Từ trong nhà ra đường phố, từ công ty tới bệnh viện, phụ nữ đã tràn ngập, đã cai quản, đã ra lệnh. Chúng ta mặc gì, chúng ta ăn gì, chúng ta đi đâu, quan hệ với ai, kiếm ra tiền và cất ở chỗ nào đều bị phụ nữ kiểm soát, bắt bớ, theo dõi và tra khảo. Vậy phụ nữ là ai?

Hình ảnh

Về bản chất, phụ nữ cũng là con người như chúng ta. Nghĩa là cũng thích ăn, thích uống, thích vui chơi và tụ tập đàn đúm (khoản sau cùng này thì hơn hẳn). Ta thuốc lá, chị em có thuốc lá. Ta rượu, chị em có rượu. Ta cờ bạc, chị em cũng bạc cờ, ta... vân vân, chị em cũng... vân vân và vân vân.

Sở dĩ 'chúng' hơn ta, làm khổ ta, hại được ta và 'chúng' có những vũ khí tối tân mà chả bao giờ ta có: đấy là nước da trắng, đấy là làn môi cong, đấy là mắt bồ câu, đấy là mũi dọc dừa, là giọng nói dịu dàng và tiếng cười khanh khách như chim.

Mang những dụng cụ “giết người hàng loạt” như thế, xông vào đám đàn ông ngơ ngác, tội nghiệp, thiếu đoàn kết, phụ nữ đã xây dựng nên một chế độ hà khắc, một hoàn cảnh sống thật tội nghiệp: Bao nhiêu đàn ông bị giam cầm trong các gia đình, bị ăn, ngủ, xem ti vi và cả tắm nữa theo điều lệnh. Bao nhiêu trai trẻ bị áp tải đi chơi, bị ép phải mua quà, bị dồn vào thế phải tặng hoa, tặng bánh sinh nhật hoặc phải chờ đợi đến mềm nhũn dưới trời mưa như rất nhiều bộ phim tình cảm đã tố cáo. Bằng các thủ đoạn quỷ quyệt như nhảy múa tung tăng, chớp chớp mắt (có gắn lông mi) và kêu thét lên mỗi khi thấy chuột, phụ nữ làm đội ngũ đàn ông tan tác, mất hết lý trí, không còn chút sáng suốt, quên mình, quên cả tiền bạc của mình.

Bằng những mảnh vải mỏng, nhẹ, gọi là áo, bằng những miếng cắt xéo, quấn bí hiểm gọi là váy, bằng những sợi dây sặc sỡ như con giun gọi là ruy-băng, phụ nữ làm chúng ta phải đầu hàng, phải sung sướng khi bị bắt làm tù binh, thà chết (và đã chết) chứ không vượt ngục. Hậu quả chính sách hà khắc của nền cai trị chuyên chế đó là trong khi chúng ta còng lưng bên máy tính, đổ mồ hôi trong nhà xưởng thì phụ nữ ngồi chễm chệ trong tiệm gội đầu, vểnh tay làm móng hoặc ngồi gật gù quanh gánh bún riêu. Trong khi chúng ta kiệt sức vì hội thảo, vì nghe lời la mắng của sếp thì phụ nữ hào hứng lắc vòng, nằm dài trong phòng hơi nước để giảm cân. Trong khi chúng ta mất ngủ vì giá xăng dầu, giá xi măng, phụ nữ cứ vác về mà chả quan tâm tới giá tiền kem dưỡng da, kem tan mỡ và kem trị mụn.

Hình ảnh

Hỡi anh em.

Tưởng như vậy đã tột cùng, phụ nữ vẫn không dừng lại. Chả tham khảo ý kiến, chả cần tìm hiểu sức khỏe và tiền bạc của đàn ông, phụ nữ tung ra ngày 8/3 như một ngày tổng phản công cuối cùng, nhằm quét sạch những ước mong chống đối.

Trong cái ngày dài hơn thế kỷ ấy, hàng triệu thân xác gầy gò, lóng cóng tội nghiệp của anh em chúng ta sẽ phải chúi đầu vào chậu rửa chén, rụt cổ trong giỏ thức ăn mua từ chợ, lê bước trong phòng với chổi lau nhà. Trong cái ngày kinh khiếp đó, anh em sẽ giặt tã đến mười hai giờ, bổ củi đến ba giờ, rửa tủ lạnh, khua mạng nhện, đổ rác đến đêm, những lúc giải lao thì khâu quần áo.

Anh em có sống sót qua một ngày như thế không? Tôi tin là không. Nhưng nổi loạn à? Đường lối đấu tranh của chúng ta đã định hướng từ lâu là không manh động. Chạy trốn à? Chưa từng có ai chạy thoát, mà thoát là thoát đi đâu?

Vậy anh em hãy chứng tỏ sức mạnh của mình bằng cách làm thật tốt những gì phải làm, khiến phụ nữ kinh ngạc, hoảng sợ choáng váng: Nếu rửa bát, anh em hãy rửa sạch đến mức ba tuần sau vẫn không cần rửa lại. Nếu lau nhà, anh em hãy lau bóng tới mức con ruồi đậu xuống không bay nữa vì mải soi gương. Nếu đi chợ, anh em hãy mặc cả ráo riết, trả giá gắt gao, mua rẻ tới độ sau ngày này, các hàng bán cá, bán gà đều phá sản.

Tóm lại, hãy dùng “gậy bà đập lưng bà”. Hãy biến ngày 8/3 là ngày của chúng ta, khi đàn ông cười nói râm ran, í ới gọi nhau trong siêu thị và túm tụm ăn quà ngoài vỉa hè. Hãy làm cho phụ nữ tiếc đứt ruột và không có cơ hội nào trong giây phút ấy được sờ vào dụng cụ gia đình, được tắm mình trong không khí bếp núc hội hè. Hãy khiến các cô gái khắp nơi hiểu rằng chỉ có ý chí, sức mạnh và khả năng sáng tạo của đàn ông mới biến được một ngày thành một đời. Nếu có một lá cờ thêu chữ 8/3, tôi muốn anh em giật lấy nó, cầm nó xông lên và vẫy thật cao như ngọn đuốc rực lửa.


Anh em tiến lên. Chiến thắng hay là chết!
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

Re: Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi funny » Chủ nhật 08 Tháng 3 2009 1:35 am

Hình ảnh

Hôm nay mùng 8 tháng 3
Tui tặng cho bà 1 cặp... dây phơi !!! :geek:
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

CHUYỆN KHÔNG ĐỌC LÚC NỬA ĐÊM

Bài viết mớigửi bởi J. Valjean » Thứ ba 31 Tháng 3 2009 9:35 am

Có anh chàng nọ người cao ráo, trắng trẻo, thân hình đầy đặn, gương mặt handsome rất say mê võ công nên ngày đêm chăm chỉ luyện tập.
Sau một thời gian dài luyện tập, muốn kiểm chứng trình độ võ công của mình uyên thâm cỡ nào, anh ta viết giấy mời thách đấu với tất cả các chưởng môn của các môn phái trên giang hồ.
Sau khi hạ đo ván cỡ 70 đối thủ thì anh chàng gặp chưởng môn phái Võ Đang - Trương Tam Phong. Hai người hẹn nhau giao đấu trên đỉnh núi cao ngất.
Sau vài chục hiệp giao đấu, hai bên đều tỏ ra kẻ tám lạng, người nửa cân. Bất phân thắng bại.
Trương Tam Phong nói:
- Nếu ta không ra tuyệt chiêu hạ ngươi thì có đánh đến lúc râu dài quá rốn cũng sẽ không kết thúc.
Nói là làm. Họ Trương bèn xuất chiêu cực độc trong Thái Cực Quyền. Anh chàng kia bỗng nhiên thấy Trương đổi từ nhanh sang chậm và bàn tay của mình đang khô đột nhiên có cảm giác như ra mồ hôi ướt đầm. Chưa kịp hiểu sự tình đã bị họ Trương kia tung song cước vào ngực, anh chàng văng xa mấy chục thước rồi rơi luôn xuống vực.
Trong lúc rơi, quá hoảng loạn anh chàng thấy gì quơ nấy, không thấy cũng quơ. Rất may quơ trúng một đám cỏ rậm rạp lưng chừng núi. Nhưng khổ thay, bụi cỏ hình như không chịu đựng nỗi sức nặng của anh, có vẻ muốn bục cả gốc đến nơi rồi...
Đang lúc thập tử nhất sinh, tay chân giật giật bỗng nhiên anh bị đập một nhát vào lưng.
Giật mình... thức giấc thì nghe tiếng vợ nằm cạnh mắng:
- Anh đang làm cái trò gì đấy?

:geek: :geek: :geek:
Ta là lãng tử đường xa
Trời cao đất rộng là nhà thênh thang
Hình đại diện của thành viên
J. Valjean
 
Bài viết: 173
Ngày tham gia: Chủ nhật 05 Tháng 8 2007 4:07 am

Re: Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ hai 01 Tháng 3 2010 8:47 am

Bí quyết giữ gìn hạnh phúc

Ở một ngôi làng nọ, có hai vợ chồng sống với nhau rất hạnh phúc. Suốt 60 năm chung sống, họ chưa bao giờ cãi cọ hay bất đồng ý kiến. Những người xung quanh ngưỡng mộ hai cụ lắm. Một hôm, dân làng cử một anh thanh niên đến hỏi bí quyết giữ hoà thuận của hai cụ. Cụ ông kể:

- Mọi việc bắt đầu từ tuần trăng mật của chúng tôi. Hôm đầu tiên, chúng tôi cưỡi lừa đi chơi. Được một lúc, con lừa của nàng vấp ngã, nàng nhẹ nhàng bảo: Một lần!. Một lúc sau, con lừa của nàng lại vấp tiếp, nàng vẫn dịu dàng: Hai lần!. Được một lúc, con lừa của nàng vấp cái thứ ba. Nàng liền rút súng ra và bắn chết con vật.

Tôi lập tức lên tiếng phản đối cách cư xử thô bạo của nàng đối với loài vật. Nàng nhìn vào mắt tôi và nhẹ nhàng nói: Một lần! ... #-o #-o
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

Re: Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ hai 01 Tháng 3 2010 9:37 am

Một quý cô nương khá xinh đến gặp chú bác sĩ nhà mình ngỏ ý muốn căng da mặt. Chàng Bác sĩ nhà ta nói:

- Không thành vấn đề! Có một phương pháp mới. Tôi sẽ bắt một con ốc vít trên đỉnh đầu của cô. Khi nào thấy có nếp nhăn trên mặt cô chỉ cần dùng tuốt vít xiết nhẹ con ốc một cái là da mặt sẽ được kéo căng lại.

Quý cô nương nghe vậy khoái quá đồng ý liền. Vài tháng tháng sau, quý cô nương trở lại phòng mạch, hớt hơ hớt hải:

- Bác sĩ ơi, ông coi nè. Ông làm sao mà giờ dưới hai mắt tui nổi hai cái túi mỡ to tổ chảng nè?!

Ông Bác sĩ coi một hồi rồi nói:

- Cô ơi, hai cái đó không phải là túi mỡ gì hết. Ðó là cặp "đào tiên" bị cô kéo lên tới mắt đó. #-o Làm ơn đừng táy máy vặn cái con ốc hoài. Cô mà xiết hoài mai mốt cô có ... râu luôn đó :geek:
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

Re: Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi forget me not » Chủ nhật 07 Tháng 3 2010 1:03 am

Thư Tèo gửi phụ nữ nhân ngày 8.3

Chị em thân mến!

Xin tự giới thiệu tôi là Tèo. Cái tên ấy đối với các chị chả nghĩa lý gì, nhưng xin nhớ cho rằng, phần lớn đàn ông nước ta không phải Trịnh Công Sơn, không phải Lê Huỳnh Đức, càng không phải Lý Hùng. Họ chỉ là Tèo, là Tý mà thôi.

8-3.jpg


Nhưng dù có Tèo hay Tý đi nữa thì cũng vô cùng lo lắng và ngạc nhiên khi thấy chị em vui mừng và hớn hở khi tới ngày 8.3. Tại sao ư? Tại vì đàn ông đã bị chị em lấy đi, không phải một ngày, mà cả một đời từ lâu lắm rồi. Có thể khẳng định một cách hùng hồn là ngay từ giây phút đầu tiên mới sinh ra cho tới khi sắp sửa vĩnh biệt cuộc sống, đàn ông chúng tôi đều dành từng giây, từng phút, từng hơi thở và từng động tác cho chị em.

Vì chị em mà đàn ông học hành, vì chị em mà đàn ông luyện tập thể thao, vì chị em mà đàn ông cạo râu, xức dầu thơm hay mua quần áo đẹp. Điều ấy đã được lịch sử và nghệ thuật chứng minh từ Sơn Tinh đến Thủy Tinh, từ chiến tranh tới hòa bình, lớp lớp đàn ông đã xông lên chinh phục mọi đỉnh cao, mọi khoảng cách và mọi đồ gia dụng chỉ với mục đích duy nhất là làm cho chị em hài lòng, chị em không biết sao?

Phải tôn trọng phụ nữ, phải chăm sóc phụ nữ, phải nhường nhịn phụ nữ và phải khiếp sợ phụ nữ, những châm ngôn ấy không ngừng vang lên từng phút từng giây, bao vây, vùi lấp và đe dọa đàn ông ở khắp nơi, chắc chị em biết rõ hơn ai hết điều này.

Chị em kính mến!

Bản thân tôi là một anh Tèo nhỏ bé. Tôi nhiều khát vọng nhưng ít tiền bạc. Tôi nhiều cảm xúc nhưng thiếu nhà cửa, tôi có trái tim rộng lớn nhưng có đồng lương bé nhỏ, tôi đã dành cả đời mình cho chị em chứ đâu phải chỉ ngày 8.3.

Khát vọng của tôi rất đơn sơ, như khát vọng của hàng triệu chàng trai trong thành phố này. Tôi muốn được yêu một cô gái không đẹp cũng không xấu, không béo cũng không gầy. Tình yêu sẽ kết thúc bằng một đám cưới ở một nhà hàng không nhỏ cũng không to, khách khứa đến dự không đông cũng không vắng, và số tiền khách đi đám cưới không ít cũng không nhiều, chỉ đủ trang trải kinh phí mà thôi.

Cưới xong, hai vợ chồng sẽ ở nhà thuê. Hàng ngày tôi sẽ chở nàng đi làm trên chiếc xe máy không mới cũng không cũ. Thỉnh thoảng thứ bảy - chủ nhật tôi và nàng đi ăn ở một nhà hàng không đắt cũng không rẻ, với vài món ăn không Tây cũng không Tàu.

Đấy, giấc mơ của tôi là như thế. Một giấc mơ tuy không có gì quá đáng nhưng để thực hiện nó, tôi tin chắc mình phải hiến dâng cả cuộc đời, cả tâm hồn và nghị lực, cả thời gian lẫn sức khỏe.

Cho nên, đối với riêng tôi, cũng như với bao nhiêu chàng trai khác, làm gì có ngày 8.3.

Cả tháng, cả năm, cả thập niên, cả thế kỷ đều là 8.3 hết. Tinh thần 8.3 đã từ lâu xâm chiếm, lan tỏa và đè bẹp chúng tôi bao nhiêu thế hệ rồi.

Mồng tám tháng ba không còn là thời gian nữa. Nó đã trở thành không khí, thành cảm xúc, thành ánh nắng ban mai và hạt mưa rực rỡ. Mồng tám tháng ba không kéo dài 24 tiếng. Nó bao gồm toàn bộ lịch sử nhân loại, kể từ trước công nguyên. Nhiều nhà khoa học đã chứng minh, loài khủng long bị tuyệt chủng cũng vì trong kỷ nguyên của chúng chưa có ngày này.

Mồng tám tháng ba đã len lỏi vào âm nhạc, vào điện ảnh, vào kiến trúc, vào hội họa, thậm chí cả vào xiếc. Tại sao giải Oscar tổ chức vào ngày 7.3? Đơn giản vì nếu tổ chức vào 8.3, nó sẽ bị chìm nghỉm như tàu Titanic.

Chị em thân mến!

Chị em đã lấy của những anh Tèo toàn bộ thời gian, vậy còn lấy thêm một ngày để làm gì?

Chả lẽ với chị em, không giới hạn nào là đủ hay sao? Chị em đã biến tất cả các căn phòng đẹp thành tiệm uốn tóc, biến tất cả hóa chất thành kem dưỡng da, biến tất cả đàn ông thành chủ đề bàn tán, vậy chả lẽ lại biến nốt cái ngày hôm ấy thành ngày phán xử cuối cùng?

Với tư cách một chàng trai ngây thơ, tội nghiệp và chưa hề có sai phạm gì, tôi kêu gọi chị em hãy cho đàn ông một khoảnh khắc nào đó thanh bình. Không có cái ngày 8.3 vĩ đại ấy, đàn ông cũng chịu nhiều đau khổ lắm rồi.

Kính thư!

Tèo L.H
Bạn không được cấp phép để xem tập tin đính kèm trong bài viết này.
forget me not
 
Bài viết: 89
Ngày tham gia: Thứ năm 10 Tháng 4 2008 3:42 am

Re: Vùng lên trước ngày 8/3

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Chủ nhật 07 Tháng 3 2010 7:36 am

THƯ GỬI ĐÀN BÀ NHÂN NGÀY 8-3
Đàn bà thương mến,
Ngày 8-3-2009, một nhà văn nữ đã viết lá thư với tựa đề: “Gửi đàn ông nhân ngày 8-3” và đăng trên một tờ nhật báo. Nội dung lá thư bắt đầu bằng việc điểm qua đặc điểm xã hội của Thụy Điển trong thời gian rất dài có sự vươn lên của phụ nữ để chứng minh từ thực tế của đất nước này “phụ nữ được tự do, bình đẳng, độc lập, hoàn toàn không làm xáo trộn hoặc băng họai xã hội, mà ngược lại góp phần tích cực hoàn chỉnh xã hội đó”. Lá thư cũng đề cập đến thực tế của đất nước Singapore từ khi lập quốc đã có nền giáo dục tiến bộ để giúp cho phụ nữ tiến bộ mà vấn đề bình đẳng giới ở Singapore hiện nay trở thành “vấn đề của nam giới, họ phải thay đổi, vươn lên chứ không thể kềm hãm phụ nữ trị thấp hơn hòng duy trì trật tự truyền thống”. Từ hai thực tế vừa nêu, lá thư cho thấy vấn đề bình đẳng giới phải cần đến thời gian, ở Thụy Điển cần đến hơn 100 năm, còn Singaphore cần đến hai, ba thập niên để có những thành tựu đáng kể. Và tác giả lá thư đó kết luận: “Và phần lớn những thành tựu về giới trong xã hội đều là thành quả nỗ lực của cả đàn ông và đàn bà, nên tôi không sốt ruột. Vả lại, biến chuyển bình đẳng giới trong xã hội chúng ta hiện nay là điều không thể cưỡng được.Vì vậy, đàn ông, chúng ta hãy cùng tiến, hoặc tránh xa”.
Chính chữ “tránh xa” trong câu kết mà bây giờ đọc lại khiến tôi viết bức thư này. Tôi có cảm tưởng chữ “tránh xa” chính là chỉ để dành cho đàn ông chúng tôi. Bởi vì, xét cho cùng, đàn ông là lực cản chủ yếu không cho bình đẳng giới hình thành và phát triển. Mới đọc, tôi có cảm tưởng chữ “tránh xa” đã được lựa chọn từ sự hằn học vì nữ quyền bị đàn áp, đè nén từ quá lâu rồi ! Bình đẳng giới chắc chắn là đích đi đến, nếu anh không chịu, không theo mà là lực cản thì bánh xe lịch sự sẽ nghiền nát anh, hãy tránh ra ! Nhưng sau đó tôi thấm và hiểu rằng đó không là hằn học mà là quyết liệt. Hiện nay trong cuộc sống này biết bao vấn đề cần phải giải quyết một cách quyết liệt. Thái độ hay hành động quyết liệt ẩn chứa lòng nhân ái mà có khi đối tượng của thái độ hay hành động quyết liệt ấy không nhận thấy được lòng nhân ái đó. Hiểu được như thế nên tôi đấm ngực mình mà than: “chỉ tại cánh đàn ông chúng mình thôi!”
Cũng vào ngày 8-3 năm trước, như thường lệ, tôi vẽ tranh biếm họa và được đăng trên một tờ báo. Tranh vẽ một người đàn ông ôm chặt cô gái thật đẹp và quyến rũ hết sức như không muốn rời ra, cô gái đẹp mặc chiếc váy rộng xem kỹ là thân chai rượu whiskey 400, phía sau người đàn ông ôm cô gái (thực chất là chai rượu) là người đàn bà cùng hai đứa con nhỏ, người đàn bà hướng về người đàn ông gọi to: “Mình ơi!”. Tôi đã gửi tranh này lên diễn đàn trên Internet quy tụ đông đảo thầy cô, bạn bè đồng nghiệp của tôi ở nhiều nước trên thế giới với mục đích cho thấy phụ nữ vẫn còn nhiều đau khổ. Riêng ở Việt Nam thì nỗi khổ rất nặng đè lên đôi vai yếu ớt của các chị em là phải chịu đựng ông chồng sáng say chiều xỉn. Một nữ đồng nghiệp ở nước ngoài đã gửi email hỏi “Tôi xem tranh thì hiểu ngay nhưng tại sao anh vẽ khuôn mặt của 2 phụ nữ, một người (chính là chai rượu) mặt mày hớn hở cười thật tươi, còn người kia (là người vợ khốn khổ vì chồng không lìa chai rượu) cũng ráng nở nụ cười dù thống thiết kêu lên: “Mình ơi!”. Tôi đã trả lời: “Chị ơi, phụ nữ Việt Nam rất tuyệt vời! Họ luôn yêu thương, chiều chuộng và đặc biệt biết nhịn nhục đối với chồng mình dù hoàn cảnh thế nào”. Tôi đã trả lời như thế trong khi trong tâm trí tôi đang đầy ấp hình ảnh bà xã tôi -một người phụ nữ nhịn chồng rất là hay, luôn nhịn khi tôi nổi nóng cho đến khi tôi hạ “hỏa” hòan toàn- mà quên đi, trên phương diện bình đẳng giới, cho rằng phụ nữ cứ phải luôn nhịn nhục bất chấp mọi hoàn cảnh là không đựơc. Quả là như vậy, tôi đã nhận email của nữ đồng nghiệp: “Tôi không đồng ý với anh, người đàn bà chỉ tuyệt vời và lý tưởng như anh trình bày khi được bên cạnh là người đàn ông lý tưởng và tuyệt vời !” Khi đọc dòng chữ trả lời trên, tôi cảm nhận sự bực dọc tuôn trào từ nổi ấm ức đè nén lâu lắm rồi và nay có dịp bộc phát ra. Lúc đó, tôi đã tự đấm ngực và than rằng “Chỉ tại cánh đàn ông chúng mình cả thôi !”.
Chữ “nhịn nhục” mà tôi dùng không khéo trong thư đã gửi cho các đồng nghiệp ở khắp nơi trở thành nỗi ám ảnh của tôi. Phải chi, thay vì diễn tả “phụ nữ nhịn nhục dù hoàn cảnh như thế nào”gây hiểu lầm, tôi ghi “phụ nữ giỏi nhịn nhục hơn đấng mày râu” thì sẽ nhẹ tội hơn rất nhiều. Thật ra, phát biểu: “phụ nữ giỏi nhịn nhục hơn các đấng mày râu” là dựa trên cơ sở khoa học đàng hòang. Phụ nữ có hai hormone (nội tiết tố) sinh dục nữ là estrogen và progesterone. Hai hormone sinh dục nữ giúp tạo các đặc điểm của phái nữ, trong đó có sự dịu dàng, mềm mỏng, giỏi chịu đựng (chính giỏi chịu đựng mà phụ nữ sống thọ hơn nam giới, kẻ luôn tự là phái mạnh), đặc biệt là có sự nhịn nhục lắm khi là tuyệt vời. Đàn ông dễ nổi nóng, rất khó thấm chữ “nhẫn” do hormon sinh dục nam của mình là testosterone. Đó, nói “phụ nữ dễ nhịn nhục hơn đàn ông” có cơ sở khoa học là như vậy. Trong thực tế, ta vẫn gặp phụ nữ dễ nổi nóng như thiên lôi, hoặc gặp người đàn ông rất khéo nhịn nhục, bởi vì, đúng như quan điểm của Đông y “trong dương có âm, trong âm có dương”, trong người phụ nữ vẫn có hormon sinh dục nam và trong người nam vẫn có hormone sinh dục nữ (tuy rất ít). Chỉ có một ít người nữ thôi “do trong âm có nhiều dương hơn một chút” dễ nổi cơn tam bành, còn đại thể phụ nữ là rất giỏi nhịn nhục. Biết được thực trạng như trên, trong quan hệ vợ chồng, người phụ nữ nên khéo tận dụng đặc điểm của mình, để khi mối tương giao có căng quá, người nữ nên “xuống nước” để cho người nam “hạ hỏa”, sau đó phân giải tình lý theo đúng “nam nữ bình quyền” (đặc điểm của hormone testosterone là bạo phát bạo tàn, nếu người nữ biết “nhu” đúng lúc, sự “cương” của người nam sẽ hạ liền). Nhưng chính thực trạng vừa nêu cũng phần nào đó giải thích cuộc đấu tranh cho “bình đẳng giới” phải kéo dài, không biết đến khi nào đạt được mục đích viên mãn. Bởi vì, sự nhịn nhục của phụ nữ thường là thái quá, chỉ biết theo tiếng nói của trái tim mà quên đi lời dặn của lý trí, thật đáng thương. Đơn cử, nạn bạo hành đối với phụ nữ trên toàn thế giới cứ tiếp diễn không ngừng trong khi nạn nhân là phụ nữ cứ một mực cho rằng “nhịn nhục là số phận của đàn bà, một câu nhịn chín câu lành, nhịn chồng thì hổ với ai, v.v…”
Hôm nay, nhân ngày 8-3 nhưng tôi xin bày tỏ nỗi lòng mà nhiều khi bị hiểu lầm là “khéo nịnh đàn bà” (không chỉ vấn đề nữ quyền bị khôi hài hóa như nhà văn nữ đã viết lá thư gửi đàn ông có nêu, mà vấn đề nam quyền bày tỏ thực lòng vẫn bị bóp méo như thường). Đàn bà thương mến ơi, đàn ông chúng tôi vẫn luôn quan tâm đến “một nửa thế giới của mình”. Nếu có điều gì sơ suất trong quan hệ chúng ta, chính cánh đàn ông sơ suất nhiều hơn, thì do một phần hormone giới tính họat động ngòai vòng kiểm soát. Đàn bà ơi, chúng ta hãy cùng tiến lên, tay trong tay nhé!
Nguyễn Hữu Đức
Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:02 am

Vùng lên tối ngày 8/3.

Bài viết mớigửi bởi HTTV » Chủ nhật 07 Tháng 3 2010 11:45 am

Tinh thần 8**3 bất diệt!!!
Các ông liệu hồn :D
HTTV
 
Bài viết: 62
Ngày tham gia: Thứ bảy 12 Tháng 7 2008 2:28 am
Đến từ: Lớp 10/10 Hoàng Hoa Tham Đà Nẵng năm 1985


Quay về VUI VUI VUI

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron