Chuyện lạ trong tình sử Trịnh Công Sơn

Những câu chuyện, những bài thơ, những cảm nhận văn học...
(Quân ta lãng mạn tí hè...)

Chuyện lạ trong tình sử Trịnh Công Sơn

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ tư 17 Tháng 10 2007 4:15 pm

Cái anh chàng rất chi là dễ thương và là “one of my real best friends” mà đã kể cho Cún nghe về chuyện Tây chuyện Ta các bác có còn nhớ không? Trong một buổi lửa trại cách đây không lâu, anh đã hát rất hay bài “Rừng xưa đã khép” của Trịnh Công Sơn và cũng sau hôm đó, biết Cún cũng là một fan hâm mộ của cố nhạc sĩ tài hoa này, anh chàng ta mới hỏi:
- “Nè Cún! Nghe nói nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng có vợ, Cún là fan hâm mộ thế có biết thông tin này không?
- Ồi! Biết chết liền! nhưng mà vô Google search đi. Thời buổi công nghệ thông tin trang bị đến tận răng tìm cái gì mà không có.

Và cuối cùng, Cún tìm ra được thông tin này chia sẽ cùng gia đình ta đặc biệt là các bác cũng là fan hâm mộ nhạc Trịnh như Cún.


Chuyện lạ trong tình sử Trịnh Công Sơn

Dường như có nhiều người tình ngang qua âm nhạc Trịnh Công Sơn. Có người bạn thân của anh tên là Hoàng Phủ Ngọc Tường từng nói chắc chắn rằng: “Mỗi người đàn bà đi đời Sơn đều để lại một bài hát”. Đó cũng là chuyện thường tình đối với người nghệ sĩ, huống hồ lại là người nghệ sĩ đa sầu, đa cảm, đa tài như Sơn. Người tình của Sơn có khi là Diễm (Diễm Xưa): “Chiều nay còn mưa sao em không lại. Nhớ mãi trong cơn đau vùi”, khi có tên là Nguyệt (Nguyệt Ca): “Từ khi trăng là nguyệt, đèn thắp sáng trong tôi. Từ khi em là nguyệt cho tôi bóng mát thật là. Từ em thôi là nguyệt, coi như phút đó tình cờ”, có khi là Quỳnh (hay là Hương?): “Ta mang cho em một đóa quỳnh. Quỳnh thơm hay môi em thơm” (Quỳnh Hương), khi có tên là Tường Vi (Đêm Thấy ta là thác đổ): “Một đêm bước chân về gác nhỏ. Chợt nhớ đóa hoa tường vi”,… những người tình như thế hiện lên thật đẹp, thật buồn trong trong lời thơ và âm nhạc của Sơn, để rồi hơn một lần anh phải thốt lên xao xuyến, bồi hồi rằng: “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa”…

Tên tuổi Trịnh Công Sơn một thời gắn liền với tên tuổi người đẹp Khánh Ly, người ca sĩ có giọng hát liêu trai trong ca khúc của Sơn. Ai đã nghe băng Sơn Ca 7 hẳn không bao giờ quên, và buộc phải nghĩ rằng, nếu không có một tình yêu thật nồng cháy giữa nhạc sĩ và ca sĩ thì sẽ không có sự kết hợp tuyệt vời đến thế. Nhưng giữa họ có một cuộc tình ngoài đời hay không thì không ai dám khẳng định. Có lần tôi hỏi Trịnh Công Sơn về điều đó, nhưng anh chỉ cười và hát: “Áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau”. Còn Khánh Ly thì 13 năm sau cuộc “di tản 1975” đã viết trong một tờ báo của Mỹ thổ lộ rằng: “Tôi yêu Huế bởi vì từ Huế tôi mới biết thế nào là tình yêu. Tôi không muốn nhắc những điều đã được viết quá nhiều về một nơi chốn. Tôi chỉ muốn viết về “Huế của riêng tôi”, và như vậy cũng có nghĩa là mở ra cánh cửa của kỷ niệm, của những dằn vặt ám ảnh tôi suốt 13 năm qua. Mười ba năm trước đã không thành, không nói thì bây giờ lẽ ra càng không nên nói. Bởi dù có thêm 100 năm nữa, “hai máu đầu xanh giờ đã bạc” cũng chẳng còn bao giờ gặp lại nhau. Nếu có chăng nữa thì cũng là kiếp sau. Nhưng “tình tưởng đã yên mà tâm còn đọng vọng” Thì ra 13 năm với tôi vẫn còn là cơn mộng. Chưa thoát ra được. Không thoát ra được. Không muốn thoát ra. Còn cố gắng bao che, tự lừa dối mình cũng chỉ là cơn mộng. Đêm sẽ qua, mộng sẽ tàn. Ta sẽ tỉnh. Thấy tóc vẫn xanh như lời dặn xưa: “Qua đèo Hải Vân, nhớ cột tóc kẻo gió bay nghe em?”…

Một điều lạ là một nghệ sĩ tài hoa như Trịnh Công Sơn mà hơn 60 năm vẫn chỉ sống độc thân. Có người cho anh là lập dị. Có người bảo anh chủ trương như vậy là để hiến trọn đời cho nghệ thuật. Chỉ có mấy người bạn thân thời trẻ của Sơn là biết rõ hơn ai hết. Họ nói rằng Trịnh Công Sơn đã từng….cưới vợ.

Đấy là một câu chuyện lạ có thật. Tôi hỏi Trịnh Công Sơn về chuyện đó và anh thú nhận rằng lễ cưới của anh và Thanh Thúy được tổ chức rất đơn giản tại một nhà hàng sang trọng phía sau Nhà Hát Lớn Sài Gòn cuối năm 1964. Ngoài cô dâu và chú rễ chỉ có hai người là họa sĩ Trịnh Cung và họa sĩ Đinh Cường-hai người bạn rất thân thiết của anh cho đến cuối đời. Thanh Thúy là một vũ nữ người gốc Hoa, đẹp nổi tiếng lúc bấy giờ. Người ta thường gọi cô là Thanh Thúy Tàu hoặc Hoa Cưng. Cô làm vũ nữ của nhà hàng Catinat, nơi Sơn thường lui tới, và tình yêu đã nảy nở giữa hai người.

Nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng đã kể lại với tôi rằng, trong một cuộc chuyện trò với Trịnh Cung về những người yêu “toàn nói giọng bắc” của Sơn, anh mới biết có chuyện này. Hai anh kéo đến quán Trịnh của Sơn để “hồi ức về lễ cưới” kỳ lạ đó.

Đấy là một buổi tối đẹp trời, tiệc cưới đã được bày trên một cái bàn ở ngoài sân cỏ. Trên bàn thắp nến. Thanh Thúy mặc áo đầm trắng nhảy tung tăng trên thềm. Trịnh Công Sơn rất vui, nói với Trịnh Cung và Đinh Cường: “Nhí nhảnh như một con chim”. Tiệc đến nửa chừng thì nến tắt. Hai người bạn nhắm mắt lại để Sơn đeo nhẫn cho cô dâu (đây là chiếc nhẫn mà Trịnh Cung và Đinh Cường góp tiền mua chung để mừng lễ cưới của bạn). “Một giọt nước nóng bỏng rơi xuống lưng bàn tay làm Sơn suýt co tay lại. Đấy chính là giọt nước mắt hạnh phúc của người đẹp rơi xuống đám cưới của đời mình”. Đêm hôm đó, Trịnh Cung và Đinh Cường đưa cô dâu chú rễ về phòng tân hôn là phòng riêng của Thanh Thuý. Đến cửa phòng thì hai anh quay về. Nhưng đi được một khoảng khá xa thì họ chợt nghe tiếng giày lóc cóc đuổi theo sau chân mình. Hai người ngoảnh lại nhìn, hóa ra người đuổi theo sau chân mình chính là chú rễ Trịnh Công Sơn! Sơn vừa thở hổn hển vừa thanh minh: - Bỗng dưng ở lại một mình với một người đàn bà trước mặt, mình hoảng quá, không biết làm gì, đành bỏ chạy cho khỏe!
Năm ấy Trịnh Công Sơn bước vào tuổi 26

Giờ đây người nhạc sĩ tài hoa đã có tuổi. Người ta còn viết nhiều về anh, về những “bí mật” của anh, cũng như người ta hát hàng trăm ca khúc tuyệt vời của anh. Tôi người bạn của anh… chép lại câu chuyện như một an ủi, một chia sẻ với anh….Phải chăng những cuộc tình như những vết thương đã làm nên tình sử Trịnh Công Sơn, khiến cho âm nhạc của anh sâu sắc và độc đáo khi ca ngợi tình yêu và phận người: “Lòng tôi đã đôi lần khép cửa. Rồi bên vết thương tôi quỳ. Vì em đã mang lời khấn nhỏ. Bỏ tôi đứng bên đời kia”…(Đêm Thấy ta là thác đổ)
St
(Theo Nguyễn Trọng Tạo)
Sửa lần cuối bởi Cun_cauquay vào ngày Thứ bảy 27 Tháng 10 2007 3:55 am với 1 lần sửa.
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi quynhhoa » Thứ năm 18 Tháng 10 2007 1:56 am

Thông tin hấp dẫn quá! em cũng là fan hâm mộ nhạc Trịnh đây. Thích nhất là bài Hoa Vàng Mấy Độ.
quynhhoa
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ ba 08 Tháng 8 2006 8:52 am

Cùng share nhé

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ năm 18 Tháng 10 2007 3:27 am

Cám ơn Quynhhoa_yêu đã chia sẻ với Cún. Chúng ta cùng tìm hiểu về Cố nhạc sĩ đa sầu, đa cảm và đa tài này em nhé.

:-({|= :-({|= :-({|=
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Cho tớ tham gia với nhé!

Bài viết mớigửi bởi dungnd » Thứ sáu 19 Tháng 10 2007 3:30 pm

Hình ảnh

Trịnh Công Sơn quê làng Minh Hương, tổng Vĩnh Tri, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên.

Ông sinh vào giờ Thìn, ngày 10 tháng Giêng năm Kỷ Mão tức ngày 28 tháng 2 năm 1939, tại Daklak.

Ông mất vào 12:45 trưa ngày 1 tháng 4 năm 2001, tại Saigon. Ông an nghỉ tại nghĩa trang Gò Dưa chùa Quảng Bình, tỉnh Bình Dương bên cạnh mộ của thân mẫu.

Năm 1943 từ Daklak ông theo gia đình chuyển về Huế. Ông học trường tiểu học Nam Giao (nay là Trường An), vào trường Pellerin, theo học trường Thiên Hựu (Providence). Ông tốt nghiệp tú tài ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sài Gòn. Học trường Sư Phạm Quy Nhơn khoá I (1962-1964). Sau khi tốt nghiệp ông lên dạy học và làm Hiệu trưởng một trường Tiểu học ở Bảo Lộc (Lâm Đồng). Sau 1965, ông bỏ hẳn nghề dạy học, về sống và sáng tác tại Saigon.

Sau 1975 ông sống ở Huế một thời gian dài và sau đó vào ở hẳn tại Saigon.

Ngoài Âm nhạc, tác phẩm của ông còn gồm nhiều thể loại thuộc các lãnh vực như: Thơ, Văn và Hội Họa.

Ông tự học nhạc, bắt đầu sáng tác năm 1958 với tác phẩm đầu tay Ướt Mi (Nhà Xuất Bản An Phú in năm 1959). Cho đến nay nhạc sĩ đã sáng tác hơn 600 tác phẩm, có thể được phân loại dưới 3 đề mục lớn: Tình Yêu Quê Hương Thân Phận.

Năm 1972, ông đoạt giải thưởng Đĩa Vàng ở Nhật Bản với bài "Ngủ Đi Con" (trong Ca Khúc Da Vàng) qua tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly phát hành trên 2 triệu bản.

Giải thưởng cho Bài hát hay nhất trong phim "Tội Lỗi Cuối Cùng

Giải Nhất của cuộc thi "Những bài hát hay nhất sau 10 năm chiến tranh" với bài "Em Ở Nông Trường, Em Ra Biên Giới"

Giải Nhất cuộc thi "Hai mươi năm sau" với bài "Hai Mươi Mùa Nắng Lạ"

Năm 1997 ông đoạt giải thưởng lớn của Hội Nhạc Sĩ cho một chuỗi bài hát: "Xin Trả Nợ Người", "Sóng Về Đâu", "Em Đi Bỏ Lại Con Đường"

Trịnh Công Sơn có tên trong tự điển Bách Khoa Pháp "Encyclopédie de tous les pays du monde" (Coll. Les Millions)...

Quan niệm sáng tác: "Tôi chỉ là một tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo..."

Quan niệm sống: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, dù không để làm gì cả, dù chỉ để gió cuốn đi!

Các tuyển tập ca khúc nổi tiếng: Ca Khúc Trịnh Công Sơn,Tình Khúc Trịnh Công Sơn, Tuổi Đá Buồn, Khói Trời Mênh Mông, Ca Khúc Da Vàng, Kinh Việt Nam, Ta Phải Thấy Mặt Trời, Phụ Khúc Da Vàng, Như Cánh Vạc Bay, Tự Tình Khúc, Lời Đất Đá Cũ,Thần Thoại Quê Hương Tình Yêu và Thân Phận, Một Cõi Đi Về, Huyền Thoại Mẹ, Cỏ Xót Xa Đưa, Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên, Những Bài Ca Không Năm Tháng.

Khi nghe tin ông mất ca sĩ Khánh Ly đã phát biểu: "Ông Trịnh Công Sơn không của riêng ai. Ông là của tất cả mọi người. Ông yêu dân tộc và quê hương. Việc ông ở lại và nằm xuống trên quê hương là điều đúng. Từ ông, tôi đã thành danh, và quan trọng hơn là thành nhân. Sống cùng với tên tuổi của ông gần 40 năm với những lời ông dặn bảo phải sống giữa đời với một tấm lòng, và sống với người bằng sự tử tế. Ông là một nửa đời sống của tôi."


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
dungnd
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1528
Ngày tham gia: Thứ bảy 29 Tháng 4 2006 5:40 am
Đến từ: 60 Lê Hữu Trác - Đà Nẵng

Một trong những người đã làm nhạc sĩ TCS chết mê chết mệt

Bài viết mớigửi bởi Thanhdungcao » Thứ bảy 20 Tháng 10 2007 10:19 am

Chị là cựu học sinh NTH Hồng Đức ĐN niên khóa 1972-1973.
Cao 169 cm, rất gầy, mành mai như chiếc lá lúa.
Khuôn mặt trắng trẻo với đôi mắt to, đen tuyền, ngây thơ, ngơ ngác; sống mũi dọc dừa, thanh tú; môi hồng luôn chúm chím nụ cười quyến rũ. Mái tóc dài liêu trai lúc nào cũng buông lơi theo gió...
Chị xuất hiện ở thành phố Huế trong bộ áo dài lụa trắng tha thướt của cô sinh viên năm thứ nhất khoa Văn ĐHSP (1973-1974) Và chính nơi đây, họ đã gặp nhau!
Ấn tượng hơn nữa có lẽ là chiếc khăn quàng màu đỏ,rất dài, vắt hờ hững qua đôi bờ vai rất mảnh của chị.
Tuy nhiên, trên tất cả, điều mà chị đã hớp hồn chàng nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh có lẽ là nét tinh quái của chiếc mũ bê-rê màu đỏ và lối nói chuyện ngây thơ, duyên dáng , ngọt ngào của 1 nàng con gái mang dòng máu Huế đang học ban văn chương!?
....................................

Hiện nay, chị là 1 doanh nhân thành đạt định cư tại Hoa Kỳ và không còn ...mảnh khảnh nữa!
Và nếu nhạc sĩ TCS có sống lại, bay qua Mỹ, đứng trước mặt chị...cũng khó mà nhận ra được cô sinh viên mà mình đã một thời si tình trên đất Huế !

(Chuyện có thật 100%)
Hình đại diện của thành viên
Thanhdungcao
 
Bài viết: 119
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:02 am

Mối tình đầu của Trịnh Công Sơn

Bài viết mớigửi bởi songhan » Thứ bảy 20 Tháng 10 2007 12:40 pm

Trịnh Công Sơn được giới ái mộ trao tặng danh hiệu là "kẻ du ca về tình yêu, quê hương và thân phận" - Đề tài này rất hấp dẫn, viết hoài cũng không hết, Songhan tham gia một tí cùng với Cún Đệ thân yêu, Quynhhoa, Dungnd và với Cô giáo thân yêu của 12/5 nhé!

Tình yêu đầu tiên - Trịnh Công Sơn songhan thuật lại qua lời kể của Sâm Thương:
"...
Nhờ mối quan hệ với Hà Thanh, một ca sĩ của đài phát thanh Huế, cũng là ca sĩ đã hát những bản nhạc đầu tiên của Sơn vào thời kỳ đó. Sơn quen và yêu Ph. Th., em gái của Hà Thanh. Nhà Ph. Th. ở trên đường Huyền Trân Công Chúa, gần ga xe lửa Huế, trước mặt nhà là con đường, tiếp giáp với một nhánh nhỏ của sông Hương chảy qua Bến Ngự, Phủ Cam, về An Cựu, bên kia sông là trường Pellerin. Lúc quen với Sơn, Ph. Th. mới học đệ tam (lớp 10) trường Đồng Khánh, 16 tuổi và Sơn chỉ mới 18 tuổi chứ không phải tuổi 15 như Sơn viết trong Nhật ký tuổi 30 (1)

Mối tình của đôi trai gái mới lớn, chớm nở giữa một khung trời rất ư thơ mộng với những con đường thẳng tắp, những hàng cây xanh mướt, những dòng sông, những chiếc cầu, những con đò, những lăng tẩm thành quách cổ kính, đến những lá thư hò hẹn, và những nụ hôn vụng về thơ dại… cùng với không biết bao nhiêu buộc ràng thành kiến …
Trong nắng vàng chiều nay
anh nghe buồn mình trên ấy
Chiều cuối trời nhiều mây
đơn côi bàn tay quên lối
đưa em về nắng vương nhè nhẹ
Đã mấy lần thu sang
công viên chiều qua rất ngắn
Chuyện chúng mình ngày xưa
anh ghi bằng nhiều thu vắng
đến thu này thì mộng nhạt phai(…)
Nhìn những muà thu đi (2)

Hoặc
Em đứng lên mùa thu tàn tạ,
hàng cây khô cành lá bơ vơ,
hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô.
Em đứng lên mùa xuân vừa mở
nụ xuân xanh cành thênh thang
chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng
Gọi tên bốn muà (2)

Sau khi đậu tú tài bán phần Ph. Th. chuyển qua học lớp đệ nhất trường Quốc Học niên khóa 1961-1962, học chung lớp với nhà thơ Phan Duy Nhân, Trần Vàng Sao, Châu Văn Thuận và luôn với D., người yêu sau này của Sơn. Vì trước niên khóa 1963-1964 ở Huế chỉ có trường Quốc Học mới có lớp đệ nhất (lớp 12) nên tất cả các nam nữ học sinh đậu tú tài bán phần ở Huế, bao gồm cả Quảng Trị, Đà Nẵng đều được nhận vào đệ nhất ở Quốc Học. Kể từ niên khóa 1963-1964 không còn tình trạng nam nữ học chung, trường Đồng Khánh cũng đã bắt đầu có các lớp đệ nhất.

Niên khóa 1961-1962, Ph. Th. học đệ nhất C2 thì tôi mới học đệ nhị B9, sau Ph. Th. một năm. Nhưng hình ảnh cô với mái tóc thề buông xoã bờ vai, trong chiếc áo dài lụa trắng với dáng đi tha thướt, quý phái giữa đám đông, mỗi sáng mỗi chiều trước giờ học từ cổng trường (cổng chính chỉ dành cho giáo sư và nữ sinh) đi vào vị trí xếp hàng chào cờ của lớp mình. Bước chân cô đi thật nhẹ, tà áo bay bay đã làm xao động biết bao tâm hồn nhạy cảm của đám bạn bè cùng trang lứa với tôi thuở ấy.

Mối tình giữa Sơn và Ph. Th. vẫn lãng mạn và thánh thiện. Đó là mối tình đầu với biết bao nhiêu e ấp vụng dại, chưa định hình như bao mối tình thuở học trò thời đó. Dù lúc ấy, tên tuổi Sơn đã được nhiều người biết đến, nhất là với một thành phố nhỏ như Huế. Sơn vẫn như bao chàng trai xứ Huế khác vào tuổi đó, chưa có kinh nghiệm đời, Sơn cũng chưa bao giờ dùng kinh nghiệm đời của anh trong tình yêu. Anh chỉ biết yêu và hiến dâng, chưa bao giờ toan tính. Cho đến khi Ph. Th. đi lấy chồng, một giáo sư đại học, Sơn mới giật mình, chợt hiểu ra mình đã mất đi tình yêu, nó đã để lại những dư vị đắng cay đối với Sơn. ‘‘Thời gian mơ ước được làm người lớn cũng là thời gian của mối tình đầu tiên. Cũng là thời gian được yêu và được nhìn người yêu mình đi lấy chồng. Cuộc tình duyên không cân xứng về tuổi tác nhưng cân xứng về danh vọng và nhan sắc. Điều này đã trở thành cổ điển và không gây thêm được một chút ngạc nhiên nào trong xã hội nho nhỏ của thành phố. Tuy thế, riêng tôi, là một thất vọng không lường được. Sau đó là những mối tình khác nhau nhưng tôi vẫn khó xóa được mặc cảm (tuy càng ngày càng mỏng dần trong tôi) đối với thành phố này …” (1)

Ph. Th. hiện sinh sống ở Mỹ, sau khi chồng mất vẫn ở vậy nuôi con ăn học. Năm 2000 Ph. Th. có trở về Việt Nam. Cuộc gặp gỡ giữa Ph. Th. và Sơn lần nầy chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, khơng hẹn trước sau mấy chục năm, tôi có mặt trong buổi cơm thân mật hôm đó. Nhìn gương mặt Ph. Th. tôi đã cố nhớ lại dáng vẻ của cô trong tà áo lụa trắng, với chiếc cặp ôm trước ngực trên sân trường Quốc Học năm nào. Thời gian có phần nào làm Ph Th. thay đổi, nhưng ở cô vẫn giữ dáng vẻ dịu dàng, đoan hạnh và vẫn chất giọng Huế quen thuộc.
..."
__________________________________________________________________________
(1) Trịnh Công Sơn, Nhật ký tuổi 30, Tuổi Trẻ Chủ Nhật, 8.4.2001.
(2) Trịnh Công Sơn, Những bài ca không năm tháng, nxb Âm nhạc, 2000.
Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

Những dòng sông nhỏ của TCS

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Chủ nhật 21 Tháng 10 2007 6:41 am

Những dòng sông nhỏ là một bài viết trong tập sách Như những dòng sông - cuốn hồi ức mới nhất về cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn do Hoàng Tá Thích - em rể của Trịnh Công Sơn chấp bút. Nhân ngày giỗ lần 6 của người nhạc sĩ tài hoa này (1-4-2001 - 1-4-2007), Cún tìm và giới thiệu đến diễn đàn cùng đọc nhé!

Hình ảnh

Người con gái đầu tiên bước vào đời Trịnh Công Sơn là một cô gái đẹp của thành phố Huế thời bấy giờ. Chỉ là một cuộc tình lãng mạn thời niên thiếu, khi anh mới 18 và cô gái xinh tươi như một vùng cỏ non liên thiên bích ấy vừa tròn 17. Thuở đó, tình yêu của lứa tuổi này được viết bằng chữ A lớn (Amour), mà một cái nắm tay đủ làm cho nhau ngây ngất, một nụ hôn vụng về tưởng suốt đời không thể nào quên. Hơn nữa, trong cái thành phố nhỏ bé đầy những thành kiến bảo thủ ấy, anh chỉ có thể để lòng mơ mộng đến một cuộc tình nhẹ nhàng đầy tính lãng mạn.

Cho đến một hôm nghe tin người mình yêu sắp từ giã con đường Huyền Trân Công Chúa, anh bỗng thấy lòng vấn vương một nỗi buồn man mác. Con đường đó anh vẫn thường đi qua. Ngôi nhà của nàng nằm cao cao bên bờ sông Bến Ngự, đối với anh quen thuộc biết bao. Những buổi chiều tà, cùng ngồi với nhau trong phòng đọc sách, anh có thể nhìn thấy, một chút nắng vàng vẩn vơ đọng trước hiên nhà phía trước.

Cuộc tình trôi qua như thoáng mây bay, chẳng có một gắn bó hứa hẹn nào, nhưng lại sống mãi trong tác phẩm nổi tiếng Nhìn những mùa thu đi (1960):
“Anh nghe buồn mình “trên ấy”,
Chuyện chúng mình ngày xưa,
Anh ghi bằng nhiều thu vắng,
Đến thu này thì mộng nhạt phai”.

Anh thường gọi cái buồn man mác đó là la melancolie, nỗi buồn nhẹ nhàng như đang ngồi trong một khu vườn nhìn buổi chiều tà tắt nắng.

Ướt mi được viết từ những giọt lệ trên khóe mắt ca sĩ Thanh Thúy lúc được chính anh yêu cầu cô hát bản Giọt mưa thu ở phòng trà Vân Cảnh (Sài Gòn) năm 1958.
Buồn dâng lên đôi môi,
Buồn đau hoen ướt mi ai rồi
”.
Hồi đó Thanh Thúy còn rất trẻ, chưa đủ tuổi để ký hợp đồng khi đi vào nghề ca hát mà đã sớm mất mẹ. Anh cũng chưa quen biết nhiều cô ca sĩ này, nhưng nhìn những giọt nước long lanh trên đôi mắt to tròn ấy, anh đã xúc động không cùng. Sau khi trở về Huế, anh ghi lại cảm xúc của mình và bài hát được gửi vào Sài Gòn cho Thanh Thúy. Ca khúc Ướt mi, có thể gọi là tác phẩm đầu tay của anh trong những năm 1959-1960, qua tiếng hát liêu trai của Thanh Thúy tại khắp các phòng trà, vũ trường Sài Gòn, đã làm cho cái tên Trịnh Công Sơn trở thành một dấu hỏi, vì thật ra ít ai biết tác giả là người như thế nào.

Một bài nhạc khác cũng được anh viết cho Thanh Thúy, như là một kỷ niệm của người nhạc sĩ một hôm bất chợt thấy thương cho người ca sĩ lặng lẽ trở về ngõ tối sau một đêm tràn ngập ánh đèn màu:
Thương ai về ngõ tối,
Sương rơi ướt đôi môi...
Thương ai về xóm vắng,
Đêm nay thiếu ánh trăng
(Thương một người - 1959).

Đầu năm 1962, gia đình dời nhà từ đường Phan Bội Châu qua Nguyễn Trường Tộ. Đối diện nhà là khuôn viên của tòa Tổng giám mục Huế. Đứng trên ban-công, có thể nhìn thấy một đoạn đường phía bên kia cầu Phú Cam. Con đường đó, ngày ngày người con gái mang tên Diễm trong chiếc áo lụa trắng của trường Đồng Khánh, vẫn thường đi ngang, băng qua cầu, rẽ tay mặt về nhà. Hình ảnh người con gái thùy mị mang nét kín cổng cao tường rất cổ điển đó đã làm cho anh không ngày nào không nhìn xuống đường chờ đợi:
"Lụa áo em qua phủ mặt đường;
Gót nhỏ xanh xao tựa khói sương".
Diễm mang đến cho anh một mối tình nhẹ nhàng và lãng mạn như hai chữ Diễm xưa. Có hôm thức dậy muộn, nhìn thấy bên cửa sổ có cài một nhành dạ lý hương, anh biết người đẹp đã đi qua nhà mình. Và mỗi lần thức dậy anh đều mong nhìn thấy cành hoa cài trên cửa:
“Chiều nay còn mưa, sao em không lại,
Nhớ mãi trong cơn đau vùi, làm sao có nhau,
Hằn lên nỗi đau, bước chân em xin về mau”.

Diễm xưa ra đời, nhanh chóng nổi tiếng khắp miền Nam, đến độ mọi người đều cho đó là một mối tình lớn của Trịnh Công Sơn.

Nhưng không phải thế, vì chưa đầy một năm sau thì đôi mắt nai ngây tròn của người em mới thực sự làm anh ngây ngất. Cuối năm 1962, lúc anh bắt đầu cuộc sống xa nhà ở Quy Nhơn rồi Bảo Lộc, thì những cánh thư tình đã bắt đầu qua lại với Dao Ánh. Từ đôi mắt trong như nắng thủy tinh của nàng, rất nhiều ca khúc viết tiếp theo đều dành cho người con gái này. “Còn tuổi nào cho em” đây? “Thuở đó, tình đẹp như cơn “Mưa hồng” ươm nắng. Anh thổ lộ “em đã cho tôi quên đi muộn phiền”. Đến độ anh đã tưởng rằng “áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau”.

Nhưng trước sau Trịnh Công Sơn vẫn là một nghệ sĩ lãng du, chưa có ý định dừng chân ở bến đỗ nào. Còn cô gái khuê các Dao Ánh lại không thể sống mãi với mối tình lãng mạn chẳng một lời một hứa hẹn. Và cuối cùng cuộc tình đã kết thúc sau nhiều năm gắn bó:
"Em đi bóng đổ đường dài;
Để tôi ở lại miệt mài nỗi đau."

Đầu năm 1970, trong những ngày tháng lang thang trên vùng đồi núi Đà Lạt, anh gặp một cô gái xinh đẹp đã liều lĩnh leo rào nội trú Trường Yersin để hẹn hò với anh - P.T.L môi đỏ má hồng, mắt long lanh như nước hồ Đà Lạt, đã đem đến cho anh nguồn vui mới. Trên những con đường của thành phố ngàn thông mơ mộng, anh cùng người đẹp lang thang khi xuống phố khi leo đồi. Nhưng rồi cuộc tình lại cũng như thoáng mây bay, chưa kéo dài bao lâu đã phải chia tay vội vàng.

Khoảng cuối năm 1970, anh đang ở Huế bỗng nhận được điện tín nhắn vào Sài Gòn gấp. Vài hôm nữa đã là ngày giỗ thân phụ nhưng anh vẫn vội vã lên máy bay để chỉ kịp đến phi trường tiễn đưa người tình rời quê hương đến một phương trời xa xôi biền biệt:
"Em đi pháo đỏ nhuộm đường;
Tôi ngồi với nỗi tiếc thương bạc lòng
.

Biết không bao giờ có thể gặp lại, làm sao giây phút tiễn đưa chẳng khỏi chạnh lòng:
“Từ lúc đưa em về,
Là biết xa nghìn trùng...
Ta nghe nghìn giọt lệ,
Rớt xuống thành hồ nước long lanh (Như cánh vạc bay - 1970)”.

Năm 1981, anh gặp Hoàng Lan. Cô gái lúc nào cũng sống động vui tươi này gợi lên hình ảnh một đôi hài ba lê duyên dáng gõ trên phím dương cầm thánh thót. Tóc mây buông xõa, môi cười họa mi, đóa hoa vàng đã nhập vào hồn làm anh ngây ngất. Nhân ngày sinh của người đẹp, anh mang đến tặng nàng 21 cánh hoa hồng màu vàng:
“Yêu em một đóa hoa vàng,
Yêu em một phút hoàng lan tình cờ”.
Bài hát anh viết cho Hoàng Lan năm 1981 mang tên Một thuở hoa vàng, sau được đổi thành Hoa vàng mấy độ lúc xuất bản:
Em đến bên đời,
Hoa vàng một đóa,
Một thoáng hương bay,
bên trời phố lạ,
Nào có ai hay,
Ta gặp tình cờ
”.
Hồi đó, Trịnh Công Sơn vừa đến ngưỡng 40. Nếu quả thật anh đã mệt mỏi đôi chân muốn tìm một nơi ngơi nghỉ, biết đâu người con gái này có thể là người bạn đời của anh. Nhưng rồi cuộc tình cũng trôi qua. Không do phụ rẫy, không bởi nhạt phai, mà chỉ vì anh muôn thuở là chàng lãng tử.

Khoảng năm 1990, V.A đến với anh bằng những nồng nàn của người con gái tuổi đôi mươi có nhan sắc tuyệt vời và thân hình chuẩn mực của một á hậu. V.A thường xuyên đến thăm anh ở nhà Duy Tân. Tiếc thay, cuộc tình chỉ kéo dài chưa đầy năm. Có lần, anh nhờ một người bạn trẻ đưa V.A về. Đến khi biết ra thì quá muộn màng, chàng trai ấy đã mang nàng tiên ra đi không trở lại. Chẳng biết, anh có đau khổ vì mất người yêu hay không, chỉ biết V.A có lần nhắn tin cho anh Sơn khi cô nằm trên giường bệnh, nhưng anh đã không đến thăm.

Cuộc tình này chấm dứt để lại cho chúng ta ca khúc. Con mắt còn lại (1990):
Còn hai con mắt khóc người một con,
Còn hai con mắt một con khóc người,
Con mắt còn lại nhìn một thành hai,
Nhìn em yêu thương, nhìn em thú dữ
”.
Không hiểu anh nghĩ gì khi viết nhìn em yêu thương, nhìn em thú dữ, chỉ biết rằng mỗi lần nhắc đến tên V.A hình như anh có chút chi băn khoăn trong lòng.

Năm 1992, sau khi đi Canada về anh thường lui tới với Hồng Nhung. Cô ca sĩ nhạc pop người Hà Nội với thân hình bé như hạt tiêu dường như làm cho anh trẻ lại. Hồng Nhung chỉ bằng nửa tuổi của anh Sơn, nhưng ngay từ đầu cô vẫn hồn nhiên xưng hô với anh một cách thân mật như người bằng vai phải lứa. Mặc dù đôi khi anh trách yêu cô là “hỗn”, nhưng lại tỏ vẻ rất thú vị.

Khi bắt đầu chuyển sang hát nhạc Việt, Hồng Nhung trình bày ca khúc Hạ trắng với thể điệu rock. Một số khán giả yêu nhạc Trịnh Công Sơn đã bày tỏ sự không bằng lòng vì cho rằng không phù hợp phong cách nhạc Trịnh. Nhưng anh Sơn lại cười hiền hòa: “Chẳng sao, bởi vì Hồng Nhung hát bình thường sẽ không thể nào tranh được với Khánh Ly”. Dù biết là anh chỉ nói đùa, nhưng điều đó chứng tỏ anh rất thương cô gái bé bỏng này. Và có lẽ Hồng Nhung là người ca sĩ duy nhất được Trịnh Công Sơn viết riêng cho đến ba bài hát (Thuở Bống là người, Bống không là bống, Bống bồng ơi).

Tuy rất được yêu, nhưng cũng có lúc Bống làm anh buồn. Hay có lúc Bống đã muốn nhảy lên bờ, bỏ mặc anh đợi chờ dưới suối. Như anh đã viết: “Có một con đường em không đi tới, vui buồn hội ngộ trong kiếp người”. Phải chăng đó là một lời trách móc người bạn bé nhỏ đã không chia sẻ những vui buồn trong cuộc đời với anh?

Cuối năm 1992, một người tình cũ từ Hoa Kỳ trở về thăm anh:
Người ngỡ đã đi xa,
Nhưng người bỗng lại về
” (Tình nhớ).
Dao Ánh vẫn trong tà áo lụa ngày nào, vẫn đôi mắt của nắng thủy tinh, vẫn là đóa hướng dương vô thường, đã làm anh như sống lại với những kỷ niệm xa xưa. Không khác gì ngày xưa, vẫn chọn một chỗ hẹn hò dưới phố. Buổi chiều, anh nhờ các em gái chọn giúp một chiếc sơ mi để mặc đi đến chỗ hẹn. Năm ấy là mùa pháo Tết cuối cùng ở Việt Nam, anh bồi hồi nhìn người yêu trở lại:
Hai mươi năm xin trả nợ người,
Trả nợ một đời em đã phụ tôi,
Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu,
Trả nợ một đời không hết tình đâu.
” (Xin trả nợ người - 1993).
Rồi lại bồi hồi nhìn người yêu ra đi về nơi ngút ngàn xa cách. Những cánh thư đi về nối lại chuyện tình hai mươi năm về trước. Lại tiếp tục những cuộc hẹn hò, kéo dài cho đến ngày anh nằm bệnh. Trong số các khuôn mặt người tình, có lẽ Dao Ánh là người anh yêu thương sâu đậm nhất. Phần đông những người cũ khi gặp lại đều đã thuộc về người khác, anh luôn giữ mối tương kính bạn bè. Riêng Dao Ánh đã làm cho tình cảm trong anh sống lại:
"Hai mươi năm vơi cạn lại đầy..."

Khánh Ly không có một cuộc tình với Trịnh Công Sơn, nhưng định mệnh như đã gắn liền cái tên cô với tên anh. Cô ca sĩ này đã chân đất giã từ thành phố Đà Lạt để theo Trịnh Công Sơn hát cho sinh viên lúc chỉ hơn 20 tuổi. Nhiều người đã cho rằng trời sinh ra Khánh Ly để hát nhạc Trịnh Công Sơn. Cô yêu thương anh như một người bạn, một người anh, một người thầy, và cả một người tình. Đôi khi trước mặt những người khác, anh đã la rầy Khánh Ly như một cô học trò nhỏ. Khánh Ly cũng chỉ cười buồn.

Suốt mười năm bên cạnh anh, Khánh Ly đã trở thành một cái gì không thể tách rời với cái tên Trịnh Công Sơn. Khánh Ly thường nói: “Tuy không một ca khúc nào của Trịnh Công Sơn viết riêng cho tôi, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng hầu hết tất cả những ca khúc của Trịnh Công Sơn đều được viết cho Khánh Ly”. Có lẽ vì vậy mà có thể nói cô là một trong những người hiểu rõ nhất từng ca từ cũng như những tâm ý trong một số lớn ca khúc của anh. Sau năm 1975, Khánh Ly rời Việt Nam lang thang khắp thế giới với nghiệp cầm ca, nhưng không lúc nào cô rời bỏ cái tên Trịnh Công Sơn bên cạnh cuộc đời mình. Khánh Ly từng nói rằng, cô đã chết nửa cuộc đời theo Trịnh Công Sơn sau ngày anh nằm xuống.

Đối với Trịnh Công Sơn, anh chỉ thấy Khánh Ly là một gắn bó định mệnh. Hơn mười lăm năm sau mới hội ngộ nhau ở Canada, đối diện với anh Sơn vẫn là Khánh Ly nhỏ bé ngày xưa, luôn luôn yêu thương và kính trọng người anh, người thầy của mình...

Một điều chắc chắn là bất cứ người con gái nào tới với anh, đem đến cho anh dù chỉ một chút tình, anh vẫn nâng niu đón nhận. Ngay cả khi anh đã qua độ tuổi bồng bột mà, như anh thường nói, đôi khi ngồi bên một người đẹp chưa chắc anh đã thú vị bằng ngồi ngắm ánh nắng buổi chiều tà hay cơn mưa phùn buổi sáng, thì vẫn có rất nhiều phụ nữ vì yêu tài mà tìm đến anh.

Anh biết ơn tất cả, bởi bản chất anh là luôn trân trọng hết thảy mọi phụ nữ mình từng quen biết trong đời.


(Theo HOÀNG TÁ THÍCH)
Sửa lần cuối bởi Cun_cauquay vào ngày Thứ bảy 15 Tháng 12 2007 7:13 am với 2 lần sửa.
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Chia sẽ cảm xúc với Quynhhoa_yêu!

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 23 Tháng 10 2007 12:14 am


Hình ảnh

Khi nghe "Hoa vàng mấy độ" mà Quynhhoa_yêu yêu thích! Cún cũng vậy, ưa thích không kém, mỗi lần nghe lại có cảm xúc lân... lân... khó tả ...

Em đến bên đời, hoa vàng một đoá
Một thoáng hương bay, bên trời phố hạ..


Mỗi lần chợt nghe, Cún lại mơ đến cả một khoảng trời vào thu, với rực rỡ sắc vàng. Màu vàng của nắng, của hoa và của những tà áo thấp thoáng trên đường. Ở đó có một con phố còn vương chút gì mùa hạ. Hạ ấm áp, vồn vã của niềm vui mới chớm khi người ta tình cờ gặp nhau, quen nhau. Nhưng hạ trong âm hưởng mùa thu, một chút gì ấy không đủ để níu chân người, mà mau phai mờ, tàn tạ như cảm giác chia ly..

Nào dễ chóng phai trong lòng nỗi nhớ
Ngày tháng trôi qua, cơn đau mịt mù...


Cún sợ cái cảm giác này, cảm giác của người ở lại, khi mà chỉ thấy "đời như vô tận, một mình tôi về với tôi"...

Em đến nơi này, bao điều chưa nói
Lặng lẽ chia xa, sao lòng quá vội
Một cõi bao la, ta về ngậm ngùi
...Em cười đâu đó, trong lòng phố xá đông vui

Tưởng như hồn mình là trống rỗng và thinh không, bỗng bật lên tiếng cười quen lắm, ở đâu đó trên phố hạ xưa.

Em đến nơi này, vui buồn đi nhé
Đời sẽ trôi xuôi, qua ghềnh qua suối
Một vết thương thôi, riêng cho một người...


Phải, dù có thế nào đời cũng sẽ trôi xuôi, qua những nỗi đau, qua những cơn say và rồi chìm vào giấc ngủ yên. Nhưng chỉ riêng cho mình một vết thương, có khắc nghiệt quá không?

Xin cho bốn mùa, đất trời lặng gió
Đường trần em đi, hoa vàng mấy độ
Những đường cỏ lá, từng giọt sương thu… yêu em thật thà


Lời nguyện cầu chân thành, dù nhỏ bé nhưng chẳng thể làm gì hơn thế. Mong muốn gì đây khi không để cho mình? Giản đơn thôi, chỉ là mong sao trên quãng đường em đi, đất trời luôn lặng gió, cả lá cỏ ven đường hay giọt sương thu cũng biết yêu em. Chợt nhận ra niềm hạnh phúc lớn lao khi có cùng cảm xúc với TCS, như thấy mình thoáng đâu đó trong câu hát của TCS và cả trong lời TCS nói “....khi tôi yêu cuộc đời ngào ngạt hương hoa này,thì đồng thời tôi cũng yêu luôn cả quãng đời mà tôi đánh mất...”. Cún cứ thắc mắc, nếu trong cao xanh của mùa thu, sắc vàng kia hẳn phải là hoa cúc hay hoa dại vàng. Vậy trên con phố mùa hạ, biết có loài hoa nào vàng rực rỡ thế không? Còn chăng, hoa vàng xưa và phố hạ ngày xưa... đã mang đến cho TCS cảm xúc mãnh liệt như vậy !
Cảm xúc của Cún khi nghe "Hoa vàng mấy độ" không biết có giống Quynhhoa_yêu không nhỉ, tin chắc là có nhiều người cùng cảm xúc như Cún!!!
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Cảm giác khi nghe "Hoa vàng mấy độ"

Bài viết mớigửi bởi songhan » Thứ ba 23 Tháng 10 2007 12:40 am

Hình ảnh

=D> =D> =D> Songhan cũng có cảm giác như Cún Đệ_yêu vậy nó cũng lân... lân... khó tả ... mãi đến bấy giờ cũng chưa tả được... ! :-k :-k :-k
Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

Bài viết mớigửi bởi quynhhoa » Thứ ba 23 Tháng 10 2007 2:18 am

Hôm nào diễn đàn mình tổ chức Karaoke hát toàn nhạc Trịnh nhỉ!
quynhhoa
 
Bài viết: 146
Ngày tham gia: Thứ ba 08 Tháng 8 2006 8:52 am

Bài viết mớigửi bởi funny » Thứ ba 23 Tháng 10 2007 2:41 am

Hát Karaoke có uống bia không để Funny quán cung cấp. :geek:
Hình ảnhHình ảnh
ZÔ...ZDÔ!!!
Hình đại diện của thành viên
funny
 
Bài viết: 1002
Ngày tham gia: Thứ tư 10 Tháng 5 2006 3:04 am

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Thứ ba 23 Tháng 10 2007 3:52 am

funny đã viết:Hát Karaoke có uống bia không để Funny quán cung cấp. :geek:


Cái ông funny này nói lạ nhỉ, bia ai không thích uống, Funny quán cứ cung cấp miễn phí đi mọi người sẽ uống đấy :geek: :geek: :geek:
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 541
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 5:36 am
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ tư 24 Tháng 10 2007 9:37 am


Alô Bác levanhung!
Đây là đề tài sở trường của bác sao không thấy bác “xuất chiêu” hay bác nhà ta đang chuẩn bị ra Huế để “học làm cao” nên lơ là các huynh đệ rồi ta?



:geek: :geek: :geek:
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bài viết mớigửi bởi levanhung » Thứ tư 24 Tháng 10 2007 11:36 am

Hê hê tớ đây tớ đây, tớ đang im lặng thưởng thức những bài viết hay, những thông tin được viết dưới dạng như hồi ký hay quá, đặt biệt là bài viết của Hoàng Tá Thích có một nhân vật được viết tắt là V.A là tớ cứ "théc mét" mãi, không đoán được đó có phải là Vân Anh, Vĩnh An hay là Vui Ăn, Vàng Anh...
levanhung
 
Bài viết: 131
Ngày tham gia: Thứ hai 15 Tháng 5 2006 10:15 am

Phố Trịnh

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ tư 24 Tháng 10 2007 1:33 pm

Cái dụ em V.A mà bác levanhung “théc méc” thì “tự ngâm cứu” nhé!
Bây giờ Cún có bài này dành cho những người “theo lối mòn lần tìm đến vườn yêu, lối cỏ mọc đều rêu phong phủ mờ” nè!


Trong nhiều ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn về quê hương, thân phận, tình yêu, ngoài vô số những ẩn dụ về sự mong manh, cõi vô thường, sức mạnh của lời ru,… có một hình ảnh khi thì thấp thoáng, khi thì trực diện trong nhạc của ông như là một ám ảnh. Đó là ám ảnh phố, một cõi riêng của Trịnh Công Sơn. Những phố trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn đường như là chốn hẹn gặp của ông với những người nghe nhạc ông. Nhưng trước hết, phố trong âm nhạc Trịnh là nơi hẹn của những người tình.

Một ngày kia, người tình trong một ca khúc của Trịnh Công Sơn tìm về nơi hẹn xưa trong Khói Trời Mênh Mông:
“Ta về nơi đây.
Phố xưa dấu đạn.
Gió trời lênh đênh.
Nhớ con phố hẹn…”


Phố là nơi những người tình xưa theo lối kỷ niệm tìm về. Cho dù có thể em không còn đó, nhưng dư hương trong ngày cũ thì vẫn còn đây trong Hoa Vàng Mấy Độ :
“Một thoáng hương bay,
Bên trời phố lạ.
Nào có ai hay.
Ta gặp tình cờ”.

Có thể là một thoáng gặp tình cờ, thời gian trôi đi không thể níu kéo những kỷ niệm cũ, cái còn lại chỉ là một hình ảnh rực rỡ: “Em cười đâu đó, trong lòng phố xa đông vui”

Kỷ niệm là mong manh, nhưng biết đâu cái mong manh ấy làm nên sức mạnh của kỷ niệm. Phần lớn trong hành trang của những tình khúc của Trịnh Công sơn nặng một chữ “chia xa”. Và dĩ nhiên phố là nơi chứng kiến những cuộc chia xa ấy. Lý do nhiều khi chỉ là chuyện thường nhật mà khiến cho những ngày Yêu Dấu Tan Theo:
“Em theo đời cơm áo.
Mai ra cùng phố xôn xao”.


Có khi chỉ là một lời chào thật nhẹ nhõm trong Quỳnh Hương:
“Thôi chào em, về giữa phố xá thênh thang”.

Nhưng có khi cũng chẳng vì lý do gì, chẳng một ai có lỗi mà vẫn phải xa nhau.
Chỉ còn lại một người của Đêm Thấy Ta Là Thác Đổ:
“Một đêm bước chân về gác nhỏ.
Chợt nhớ đóa hoa tường vi.
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ,
giờ đây đã quên vườn xưa.
Một hôm bước qua thành phố lạ.
Thành phố đã đi ngủ trưa.
Đời ta có khi là lá cỏ.
Ngồi hát ca rất tự do.
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà.
Từ những phố kia tôi về”.


Và bởi không còn người xưa cho nên:
“Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em”

Nổi nhớ quặn thắt chỉ có ở nơi những người biết rằng cuộc tình mình đã vĩnh viễn ra đi không bao giờ trở lại. Chiều một mình ra phố là một trong số ít ca khúc mà Trịnh công Sơn viết trực tiếp và chỉ còn lại một người.

“Bỏ mặc con đường bỏ mặc ai” trong Em Đi Bỏ Mặc Con Đường.
Không chỉ có Anh cảm thấy đau mà Em cũng trống vắng trên phố khi chỉ còn lại một mình, khi bỗng nhiên Nghe Những Tàn Phai:
“Chiều nay em ra phố về.
Thấy đời mình là những đám đông.
Người chia tay cuối đường.
Ngày đi đêm tới nghe tiếng hư không…
Chiều nay em ra phố về.
Thấy đời mình là quán không.
Bàn im hơi bên ghế ngồi.
Ngày đi đêm tới đã vắng bóng người”.


Đó là cảm xúc thường thấy chỉ khi vắng đi một người mà bỗng thấy Bên Đời Hiu Quạnh để rồi “Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ”

Nhưng phố cũng là mời gọi những con người mệt mỏi trở về. Nhũng ca khúc về thân phận con người của Trịnh Công Sơn thấp thoáng hình ảnh phố như một nơi chốn mà con người có thể tìm thấy một chút bình yên. Đó là nơi của Lời Thiên Thu Gọi:
“Về trong phố xưa tôi nằm.
Có lần nghe tiếng ru bên vườn”…
“Nhiều khi muốn đi về con phố xa.
Nhiều đêm muốn quay về.
Ngồi yên dưới mái nhà”.


Đó cũng là cái cảm quan hết sức lạ lùng:
“Trời đất kia có hay ta về.
Một phố hồng, một phố hư không”


Cùng với cảm quan Nghiêng này mà qua ca từ của Trịnh Công Sơn, phố đã mang một linh hồn:
“Ngày thu đông, phố xưa nằm bệnh.
Đàn chim non, réo bên vườn hoang”.

Như vậy, phố không còn là phố nữa rồi!

Không chỉ mong manh hư ảo, phố trong âm nhạc Trịnh Công Sơn đôi khi cũng thật cụ thể, nơi những miền đất mà ông đặt chân qua. Khi Nhìn Những Mùa Thu Đi, có thể nhìn thấy những phố nhỏ của thành phố quê hương ông, nơi có:
“Gió heo may đã về.
Chiều tím loang vỉa hè.
Và gió hôn tóc thề.
Rồi mùa thu bay đi”.


Cũng tại nơi có Lời Thiên Thu Gọi:
“Về trên phố cao nguyên ngồi.
Tiếng gà trưa gáy vang bên đồi.
Chợt như phố kia không người.
Còn lại tôi bước hoài”

đã gợi nhớ những phố núi Blao, Bảo Lộc nơi Trịnh Công Sơn đã có một thời dạy học với bước chân của nhũng nàng Ơ Bai ..

Thế nhưng đậm đà hơn cả là những đường phố của Huế, Sài Gòn, Hà Nội, một nơi mà ông sống và có nhiều kỷ niệm. Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên, những đường phố của Sài Gòn, hỡi người đã ra đi? “Những con đường nằm nghe nắng mưa” đã quên bàn chân em qua và gọi em trở lại. Gọi em trở lại còn là một cơn mưa bất chợt của Sài Gòn, hay cơn mưa dầm đề của Huế, ngày trước đã là cái cớ để chúng mình chung dưới một mái phố nào đó:
“Trong lòng phố mưa đêm trói chân.
Dưới hiên nhìn nước dâng tràn.
Phố bỗng là dòng sống uốn quanh”…


Còn đối với Hà Nội, thành phố có đôi lần ông ghé chân qua, Trịnh Công Sơn cũng đôi lần hoài niệm về:
“Cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau,
Phố xưa nhà cổ
Mái ngói thâm nâu”.


Những hoài niệm ấy trỗi dậy khi thu về và nhẹ như gió thoảng:
“Mùa cốm xanh về,
Thơm bàn tay nhỏ,
Cốm sữa vĩa hè,
Thơm bước chân qua”


Chỉ là một cảm nhận ước lệ, mà cũng khó có thể giải thích một cách ngọn ngành, thế nhưng bao giờ người Hà Nội vẫn nhận ra đó chính là vỉa hè của Hà Nội mà thôi. Như một họa sĩ tài ba, Trịnh Công Sơn cũng xuất thần khi ông vẽ phố Hà Nội bằng ngọn bút thủy mạc trong Đoản Khúc Thu Hà Nội:
“Nhòa Phố mong manh, nhòe phố mưa”

Chỉ một người yêu phố Hà Nội lắm mới có được cái nét vẽ thần sầu ấy!
Không như nhiều nhạc sĩ khác, Trịnh Công Sơn thường tự viết ca từ cho ca khúc của mình, chỉ trừ một hai bài phổ thơ của Bùi Giáng và của Trịnh Cung bạn ông. Bởi vậy mà có thể nói rằng thế giới phố trong ca khúc của Trịnh Công Sơn là do chính ông sáng tạo ra. Họa sĩ Bùi Xuân Phái, qua tranh đã tạo ra một phố thứ 37 của Hà Nội mang tên phố Phái. Trịnh Công Sơn bằng âm nhạc của mình, cũng đã sáng tạo ra một Phố Trịnh trong cái vũ trụ đa diện đa chiều của ông. Như một tài năng, vốn dĩ rất hiếm hoi trong cuộc đời này, Trịnh Công Sơn đã làm được cái điều mà rất ít người làm được: Mỗi người đều có thể tìm thấy trong phố của ông, Phố của riêng mình!

(Yên Ba)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Bút tích

Bài viết mớigửi bởi dungnd » Thứ tư 24 Tháng 10 2007 4:47 pm

Hình ảnh
Hình ảnh

TÌNH KHÚC

Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
dungnd
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1528
Ngày tham gia: Thứ bảy 29 Tháng 4 2006 5:40 am
Đến từ: 60 Lê Hữu Trác - Đà Nẵng

Theo dòng thời gian

Bài viết mớigửi bởi dungnd » Thứ tư 24 Tháng 10 2007 4:51 pm

Bài hát và bài viết xếp theo năm

1958
> Ướt Mi

1959
> Bến Sông

> Thương Một Người

1961
> Chiều Một Mình Qua Phố

> Đời sống không già vì có chúng em

> Khăn Quàng Thắp Sáng Bình Minh

> Mùa hè đến

> Nhật Ký 1961

> Tiếng Ve Gọi Hè

1962
> Biển Nhớ

1965
> Ca Dao Mẹ

> Cát Bụi

> Gọi Đời Lên Mau

1966
> Có Một Dòng Sông Đã Qua Đời

1967
> 01 - CA KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN

> 02 - NHỮNG* TÌNH KHÚC TRỊNH CÔNG SƠN

> 03 - CA KHÚC DA VÀNG

> Chờ Nhìn Quê Hương Sáng Chói

> Cho Quê Hương Mỉm Cười

> Đại Bác Ru Đêm

> Đêm Bây Giờ Đêm Mai

> Đi Tìm Quê Hương

> Gia tài của Mẹ

> Hãy Nói Dùm Tôi

> Ngày Dài Trên Quê Hương

> Ngủ đi con

> Ngụ Ngôn Của Mùa Đông

> Nguời Con Gái Việt Nam

> Nhưng Hôm Nay .....

> Tình Ca Của Người Mất Trí

> Tôi Sẽ Đi Thăm

> Chú Lộ

> Da Vàng Ca Khúc

1968
> 04 - KINH VIỆT NAM

> Bài Ca Dành Cho Những Xác Người

> Cánh Đồng Hoà Bình

> Cho Một Người Nằm Xuống

> Chưa Mất Niềm Tin

> Dân Ta Vẫn Sống

> Đôi Mắt Nào Mở Ra

> Đồng Dao Hòa Bình

> Dựng Lại Người Dựng Lại Nhà

> Hành Ca

> Hãy Đi Cùng Nhau

> Kinh Việt Nam

> Ngày Mai Đây Bình Yên

> Nối Vòng Tay Lớn

> Sao Mắt Mẹ Chưa Vui

> Ta Thấy Gì Đêm Nay

1969
> 05 - CA KHÚC DA VÀNG 2

> 06 - TA PHẢI THẤY MẶT TRỜI

> Chính Chúng Ta Phải Nói

> Chưa Mòn Giấc Mơ

> Đừng Mong Ai Đừng Nghi Ngại

> Hát Trên Những Xác Người

> Huế Sài Gòn Hà Nội

> Những Ai Còn Là Việt Nam

> Những Giọt Máu Trổ Bông

> Ta Đi Dựng Cờ

> Ta Phải Thấy Mặt Trời

> Ta Quyết Phải Sống

> Tuổi Trẻ Việt Nam

> Việt Nam Ơi Hãy Vùng Lên

> Nhật ký ở tuổi 30

> Không Đề 1 *

1970
> Bên Đời Hiu Quạnh

> Buồn Từng Phút Giây

> Chỉ Có Ta Trong Một Đời

> Thanh Quan Ca

(còn tiếp)
Hình đại diện của thành viên
dungnd
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1528
Ngày tham gia: Thứ bảy 29 Tháng 4 2006 5:40 am
Đến từ: 60 Lê Hữu Trác - Đà Nẵng

Bài viết mớigửi bởi phuha » Thứ năm 25 Tháng 10 2007 10:05 am

Chẳng biết mô tê gì về âm nhạc nên không tham gia được. Có biết viết rất hay của một cán bộ đoàn trẻ của Đà Nẵng mình gửi lên đây chia sẻ cùng bà con.

Cái duyên với nhạc Trịnh

Những ai không phải là ca sĩ, nhạc sĩ hay không theo bất kỳ lĩnh vực nào khác của âm nhạc thường được gọi là dân “ngoại đạo”. Với tôi, là một kẻ còn nằm ngoài hai từ “ngoại đạo” ấy nữa. Tức, kẻ ngoại đạo, tuy không theo nghiệp ca hát nhưng lại có năng khiếu về nghiệp cầm ca này. Còn tôi, ngay đến hát một bài thôi cũng còn rất khó khăn. Vậy mà oái ăm thay, tôi lại rất mê nhạc Trịnh, một loại nhạc người ta thường ví von là nhạc của người “già”.

Hình ảnh

Người Việt Nam vẫn thường nói đến cái duyên cái số trong kiếp nhân sinh. Với tôi, sự đam mê nhạc Trịnh cũng khởi nguồn từ một trong những cái duyên cái số của cuộc đời mình.

Sau khi học xong phổ thông, tôi theo học chuyên ngành chính trị và công tác vận động thanh niên ở thành phố Hồ Chí Minh. Trái với sự háo hức ban đầu, với Sài gòn hoa lệ và phồn hoa. Những ngày tháng 9, mùa mưa ở mảnh đất miền Nam này thật buồn. Chúng tôi ở trong một KTX, vốn trước đây là một tu viện đào tạo các chức sắc tôn giáo, chung quanh là rừng keo lá tràm rậm rì. Ở một thành phố lớn mà giống như ở trong khu rừng rậm ven đô.

Vào những đêm mưa dầm dề, với nỗi nhớ nhà da diết khôn nguôi, chúng tôi thường ngồi với nhau, lấy rượu và tiếng đờn ca để sưởi ấm lòng người. Trong nhóm hơi khùng và đoảng của bọn tôi có K - một kẻ sùng đạo nhạc Trịnh chính hiệu. Với giọng ca trầm mạnh, với tài gõ guitar thùng điệu nghệ, K đã đưa tâm hồn chúng tôi, những kẻ chưa bao giờ nghĩ đến nhạc Trịnh hòa quyện với nhau để cùng cảm nhận sự da diết trong từng lời ca và tình yêu mãnh liệt của người nghệ sĩ này với con người, với quê hương và với cả nhân loại đang quằn quại trong khổ đau.

Và cũng từ đó, tôi bén duyên để rồi mê mẩn với nhạc Trịnh cho đến ngày hôm nay.

Hình ảnh

Bạn bè thường thắc mắc “sao lúc nào cũng thấy mày nghe nhạc Trịnh mà chưa bao giờ nghe mày hát cả?”. Ừ! Với nhạc Trịnh, có lẽ tôi chỉ biết hát mỗi bài “Nối vòng tay lớn”. Bởi tôi là kẻ đứng ngoài cả những kẻ được cho là ngoại đạo với cái nghiệp cầm ca cơ mà.

Tôi mê nhạc Trịnh một cách đơn giản thôi, vì xét cho cùng để hiểu hết tâm hồn, tình yêu của người nghệ sỹ tài hoa này có lẽ với tôi là điều không thể.

Tôi thường trốn mình vào một góc ở quán cà phê Dư Âm, né tránh mọi sự ồn ào, ngột ngạt của cuộc sống để tìm một chút tĩnh lặng trong lòng.

Nghe nhạc Trịnh để tôi hiểu hơn về những khổ đau mà cha anh mình đã trải qua trong thời khắc khói lửa đạn bom giằng xéo thân xác con người. Để nếm trải những gì mình chưa từng được nếm trải.

Nghe nhạc Trịnh để hiểu hơn về tình yêu vĩ đại của người nhạc sĩ tài hoa này với quê hương đất nước. Để thấm hơn với nỗi khổ khi “đi trên quê hương mình mà không thể gọi nhớ gọi thương”.

Với nhạc Trịnh, ta đâm yêu quý cuộc sống này hơn những gì ta tưởng. Ta cảm nhận với cỏ cây hoa lá, ta hóa thân với từng giọt mưa rơi, từng viên đá nhỏ. Để ngộ nhận ra rằng, chúng đâu phải vô tri vô giác mà cũng khổ đau, cùng nỗi niềm giống như con người.

Khi trái tim tan vỡ, khi niềm tin về con người bỗng nhợt nhạt đi ta lại tìm đến với nhạc Trịnh. Để xoa dịu vết đau, để thêm tin tưởng với cái nghĩa cái tình giữa con người với nhau. Để hiểu rằng tình yêu hiện diện ở khắp mọi nơi và là điều thiêng liêng nhất mà cuộc sống ban cho loài người.

Với nhạc Trịnh, ta chỉ dám nhận mình là một kẻ ngu ngơ với một tâm hồn mộ điệu mà thôi.

Một lần nữa đành phải cám ơn cuộc đời và những nhân duyên.

(nguồn: http://www.ngoisaoblog.com/m.php?u=khaihoan029&p=79153)
Cuộc sống là yêu thương....
Hình đại diện của thành viên
phuha
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 1385
Ngày tham gia: Thứ hai 08 Tháng 5 2006 3:42 pm

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 11 Tháng 12 2007 7:02 am

Hình như ai trong chúng ta cũng đều nhìn thấy mình trong những bài hát của Trịnh Công Sơn…

Nhạc Trịnh Công Sơn, những tình khúc buồn của tuổi mười tám, đôi mươi rất giàu cảm xúc:
“Ngoài hiên mưa rơi rơi,
Lòng ai như chơi vơi
Người ơi hoen ướt mi ai rồi”
(Ướt mi)

Buồn! nhạc Trịnh Công Sơn là vậy. Nhưng trái tim nào biết yêu mà chẳng biết buồn… và những lúc buồn thì nhạc Trịnh sẽ làm bạn tâm tình rất đỗi dịu dàng. Trịnh Công Sơn có một tình yêu thật sâu sắc bao dung, như thể tâm hồn ông được “thiền” trên trải lòng yêu thương vô bờ bến tới mọi thân phận. Ông hiểu đến tận cùng giá trị thực của một kiếp sống trước cái vô tận của vũ trụ nên lòng ông độ lượng như thế:
“Yêu em phụ rẫy trong ta
Yêu em yêu thêm tình phụ,
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ”

Yêu em cả khi em phụ bạc để rồi cảm thấy trái tim từ bi độ lượng… Có lẽ chính cái tinh thần cao thượng nhân ái đến mức có thể thủ tiêu đấu tranh trong ông làm cho những ca khúc của ông mang màu sắc Phật giáo, giai điệu đều đều, trầm buồn như những kinh cầu mà lắng động trong lòng người nghe…

Người ta nói đến Trịnh Công Sơn như một nghệ sĩ của tình yêu, bởi lẽ đa phần các ca khúc của ông đều ngợi ca hoặc đau đáu, hoặc ngậm ngùi về một mối tình nào đó:
“Chiều nay còn mưa
Sao em không lại
Nhớ mãi trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau
Bước chân xin quay về mau”
(Diễm xưa)

Có người còn bảo thích nhạc Trịnh vì nó cô liêu. Nhạc ông mở lối cho ta đi vào con đường muôn nẻo:
“Em đi về trời mưa ướt áo
Đường Phượng bay mù quên lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau”
.

Hay như:
“Gió heo may đã về
Chiều tìm loang vỉa hè
Và gió hôn tóc thề
Và mùa thu bay đi”
(Nhìn những mùa thu đi)

Có những lúc chúng ta tạm tách khỏi cộng đồng để tự đối diện với chính mình: Buồn vui riêng mình… Và lúc đó những ca khúc của Trịnh Công Sơn thì thầm bên tai. Chẳng thế mà ông có rất nhiều bài hát ru: Ru em từng ngón xuân nồng, Ru ta ngậm ngùi, Tôi ru em ngủ, Ru tình, …
“Em về, hãy về đi,
Ta phiêu du một đờị
Hương trầm có còn đây,
Ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong vòng nôi,
Ta ru ta ngậm ngùi,
Xin ngủ dưới vòm cây ...”
(Ru ta ngậm ngùi)

Hay
“Ru đời đi nhé
Ôi môi ngon này giữa trần gian.
Ru từng chiếc bóng
Lênh đênh vào giấc ngủ ngon.
Cho tôi tay gối mong manh,
Cho tôi ôm lấy vai thon.”
(Ru đời đi nhé)

Ở một khúc ca (Ru tình) ông đã viết những ca từ như thế này:
“Ru em đầu cơn gió,
Em hong tóc bên hồ
Khi sen hồng mới nở,
Nhụy đời ôi thơm quá
Ru em tình khi nhớ,
Ru em tình lúc xa
Ru cho bầy lá nhỏ,
Rụng đầy một mùa thu.
..
Ru em tình như lá,
Trăm năm vẫn quay về
Môi em là đốm lửa,
Cuộc đời đâu biết thế
Xin em còn đâu đó,
Cho tôi còn tiếng ru
Ru em ngồi yên đấy,
Tôi tìm cuộc tình cho”


Tình yêu thương đối với con người mới yêu quí làm sao, ông nâng niu ngợi ca cái đẹp nguyên sơ “Nhụy đời ôi thơm quá!” Ông cũng rất thẳng thắn thức tỉnh chúng ta với những nỗi đau đời- nỗi đau của nhân loại “Một lần nằm mơ tôi thấy tôi qua đời” hoặc “Đôi khi thấy trăm vết thương. Rồi như đá ngây ngô”..

Âm nhạc Trịnh Công Sơn là là nơi kết hợp những âm thanh đã siêu thoát, làm lay động nơi sáng láng nhất của sự giác ngộ con người như tiếng kinh cầu, đồng thời âm nhạc của ông lại là những giai điệu mộc mạc đơn giản như lời ru, như đồng dao,... những giai điệu đơn sơ của cuộc sống con người, ông đã đi hết các nẻo buồn vui của con người, an ủi động viên con người vượt qua nổi đau, với triết lý “Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người” (Gọi tên bốn mùa)

nên hãy đón nhận:
“Dù thật lệ rơi, lòng không buồn mấy,
Chợt mình tỉnh ra, ồ! nắng lên rồi”
(Bên đời hiu quạnh).

Để rồi từ đó ta sẽ sống nhân ái hơn, có ích hơn:
“Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng.
Để làm gì em biết không?”


Kết cục lại là: “Để gió cuốn đi, Để gió cuốn đi”...

Ông là kẻ ham chơi lãng tử quên mệt mỏi trong cuộc sống “Hãy cứ vui chơi cuộc đời, đừng cuồng điên mơ trăm năm sau...: và ông còn là người khổ hạnh san sẻ nỗi đau với con người: “Ngựa hồng mỏi vó
Chết trên dồi quê hương
Còn có ai trong cuộc đời
Ôi nhân loại!
Còn người và tôi thôi
Rồi lang thang như mây trời”…


Khi buồn lời ca trong Kinh khổ của ông sẽ làm ta được an ủi, khi vui thì ca của ông giúp ta đừng thái quá. Âu đó cũng cái đạo của người nghệ sĩ đích thực-dìu dắt tâm hồn ta đi trọn cuộc đời với những buồn vui.

St.
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Trịnh Công Sơn nói gì về tình yêu?

Bài viết mớigửi bởi songhan » Thứ tư 26 Tháng 12 2007 12:31 am


Trịnh Công Sơn nói gì về tình yêu? đó là những gì Songhan muốn chia sẻ với các bạn:

Nhạc sĩ đã nói:

"Tôi là kẻ vô đạo trong tình yêu
những khi tôi giận hờn cuộc đời.
Khi cuộc đời yêu tôi,
tôi sẽ là tín đồ của tình yêu. "

CUỘC SỐNG KHÔNG THỂ THIẾU TÌNH YÊU

Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức. Tôi không tin những người quá lạc quan khi nói về tình yêu bằng thể khẳng định. Người ta có thể tin rằng mình được yêu và cũng có thể hiểu nhầm mình không được yêu.

Tôi không thể nói về một vấn đề mà chính bản thân mình cũng chưa hiểu hết. Chưa hiểu hết là nói theo kiểu đại ngôn chứ thật sự là hoàn toàn không thể hiểu. Nếu có người nào đó thách thức tôi một trò chơi nghịch ngợm thì tôi sẽ mang tình yêu ra mà đánh đố. Tôi e, không ai dám tự xưng mình am tường hết nội dung phong phú và quá phức tạp của tình yêu.

Có người yêu thì hạnh phúc; có người yêu thì đau khổ. Nhưng dù đau khổ hay hạnh phúc thì con người vẫn muốn yêu. Tình yêu vì thế mà tồn tại. Con người không thể sống mà không yêu. Hàng nghìn năm nay con người đã sống và đã yêu - yêu thật lòng chứ không phải giả. Thế mà đã có không biết bao nhiêu là tình yêu giả. Cái giả mà rất thật trong đời. Sự giả trá đó lúc biết được thì làm khổ lòng nhau biết bao nhiêu mà kể. Người giả, người thật nhìn nhau lúc bấy giờ ngỡ ngàng không biết thế nào nói được. Người thật thì nằm bệnh, người giả thì nói, cười huyên thuyên. Ðời sống vốn không bất công. Người giả trong tình yêu thế nào cũng thiệt. Người thật thế nào cũng được đền bù.

Tình yêu thời nào cũng có. Nhưng có tình yêu kết thúc bi thảm đến độ có khi con người không dám yêu. Yêu mà khổ quá thì yêu làm gì. Có người đã nói như vậy.

Tôi đã có dịp đứng trên hai mặt của tình yêu và dù sao chăng nữa, tôi vẫn muốn giữ lại trong lòng một ý nghĩa bền vững: "Cuộc sống không thể thiếu tình yêu".

-*-

Diễm của những ngày xưa
Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây Long não lá li ti xanh mướt để đến trường.

Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những ngày nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.

Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ ban công nhà tôi nhìn xuống, cái bóng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người đi quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Đi để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho một người hay cho nhiều người thì quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đi về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi còn quá cũ kỹ. Đi để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thời giờ ngắm nhìn trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn, thanh khiết. Huế nhờ vậy, không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, lăng tẩm, đền đài khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp cho con người được cứu rỗi ra khỏi vòng tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành một không gian riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và mơ ước những cõi trời gần như không có thực.

Nhưng sự thật và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời khá dài lâu những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đã dệt gấm, thêu hoa những giấc mơ giấc mộng của mình.
Đó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, khi tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với những giấc mộng của mình.
Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ con người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không màu sắc, không bóng hình, chỉ có cái chết của những người già vào mùa đông quá rét mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ của những vùng núi đá chung quanh.

Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Đi đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Định hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoan lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng cây long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường - giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi rất xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

-*-

CHỢT TÔI THẤY THIÊN THU LÀ MỘT ĐƯỜNG KHÔNG BẾN BỜ

Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết. Vẫn là những con đường cũ en đi qua và tôi đi qua. Thế rồi, có những lúc tôi đi qua những con đường mù mịt không trăng. Những tro tàn quá khứ bỗng dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảnh chập chờn.
Cái chập chờn của một thân thể phiền não không biết mai nay mốt nọ ra sao, cứ thắc thỏm muốn gởi gắm vào cuộc đời một linh hồn phiêu lạc. Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến. Có khi tưởng bờ là bến. Có khi tưởng bến là bờ. Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một. Thế mà cứ lại là khác nhau. Cái bờ mỏng manh khoảnh khắc ra đi. Cái bến nhiều khi bền bền ở lại. Bờ mở ra những bến. Có dâu bể cho bờ. Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi. Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ, nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia.
Mùa xuân là bờ hay bến? than ôi, mùa xuân chỉ là bờ. Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân. Cái bờ bến mùa xuân nhập nhằng những dặm trường lận đận. Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ. Cái biến đi qua, rồi cái bờ ở lại. Cái bến hiu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mãi không bao giờ là bờ. Thế rồi tuổi đời người người -đến đến – đi đi cứ mộng vờ, hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến, không biết nơi nào để neo lại một thân thể phiêu bồng.
Có thể bến cho em và bờ cho tôi. Tôi cứ mãi đi và em ở lại. Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xót đời. Cuối cùng, trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo, em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mỏi mệt sẽ tìm về nương tựa.
“ Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than”…
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách. Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều…

Trong một giấc ngủ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân, tôi thảng thối thấy bờ bến bỗng rã tan thành những cánh bèo mông lung vô định. Em tôi không bến và tôi không bờ. Em trôi đi và tôi cũng trôi đi. Em và tôi cũng là bến. Em và tôi cũng là bờ. Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến bờ không còn chia lìa nữa. Trong em không còn trí nhớ về bến. Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ. Bến ở đâu và bờ ở đâu?

Tình yêu và tiếng hát

Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân hoan làm thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là trong bản thân nó hàm chứa 1 cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan lạc. Không có bất hạnh và nụ cười có lẽ âm nhạc cũng không thể có duyên ra đời.
Có người đi đến với cuộc đời và ngẫm nghĩ: nếu đời sống vắng bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nào đây? Ở đâu có con người , ở đó có tiếng hát. Trên mặt đất , trần gian này tiếng hát nhắc nhở ta 1 điều giản dị: tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghĩa là tôi sẽ mất đi. Tôi mất đi, mọi người cũng sẽ mất đi, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tích vừa buồn bã vừa huy hoàng của 1 cõi đời.
Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người là nhớ cả một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch ra những lối đi mờ ảo, hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể ấy bỗng tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng hát ra đời để ca tụng một gót chân, một bàn tay, những môi, mắt, má, và đôi khi một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười, nước mắt của một đời người.
Tiếng hát là con đẻ của thân xác. Từ thân xác bay lên những giai điệu và lời ca. ca hát là để nhớ nhau và đôi lúc, để an ủi mình. An ủi một cái gì còn ở lại và than thở một điều gì đã ra đi.
Tất cả mọi điều sẽ qua đi, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, một khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.

Đành vậy với tình yêu

Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay không ?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng. Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.

Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mông của những ngày đã xa xưa.

Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu. Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.

Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất. Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết, không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.

Dù thế nào cũng đừng phỉ báng tình yêu bởi nghĩ cho cùng nó vẫn là nguồn an ủi duy nhất. Nó là trò chơi dối trá cần thiết và qua nó chỉ có con ngưòi mới hiểu được thế nào là đau khổ để rồi có lúc phải thốt lên: Tôi buồn quá....

Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi, biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích tuồng như không đáng có.

Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn. Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

Nếu có dịp chạm vào tình yêu thì hãy thử mượn một cỗ xe chở lòng bất kính đến trước. Có thể không hẳn là lòng bất kính mà một cái gì đó gần với sự thờ ơ, lãnh đạm hoặc một phương cách lịch sự bóng bẩy phường tuồng. Đó là lá chắn cần thiết, một thứ bùa hộ mạng để chống đỡ những mũi dao vô đạo có thể gây thương tích bất ngờ trên lòng tự trọng.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và nó rút dần tinh lực của con người.

Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.

Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.

TCS
Sai một phút ngàn thu ôm hận
Nghoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm.
Hình đại diện của thành viên
songhan
 
Bài viết: 436
Ngày tham gia: Thứ sáu 19 Tháng 5 2006 7:00 am

Thơ trong nhạc Trịnh Công Sơn

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ tư 26 Tháng 12 2007 3:58 am

Có người đã viết rằng "Có những bản nhạc của ông, phần lời ca đúng là những bài thơ. Ông dùng nhạc để nâng đỡ những đoạn thơ đó. Và ông cũng dùng thơ để dẫn những đoạn nhạc đi. Nhạc của ông không khúc mắc là vì thế."
Văn Cao viết "Trịnh Công Sơn là người thơ ca (Chantre) bởi ở Sơn, nhạc và thơ quyện vào nhau đến độ khó phân định cái nào là chính, cái nào là phụ."
Dưới đây là những lời nhạc từ nhiều ca khúc của Trịnh Công Sơn mà chính nó đã là những bài thơ với những vần điệu rất đúng quy tắc, không cần sự nâng đỡ thêm vào của nhạc. Như thể Trịnh Công Sơn đã làm ra những bài thơ này trước rồi từ đó phổ nhạc .

Thơ 4 chữ
Thôi xin ơn đời
Trong cơn mê này
Gọi mùa thu tới
Tôi đưa em về
Chân em bước nhẹ
Trời buồn gió cao
Đời xin có nhau
Dài cho mãi sau
Nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu
Cũng xin bạc đầu
Gọi mãi tên nhau
(Hạ Trắng)

Ghế đá công viên,
dời ra đường phố
Từng hàng cây nghiêng,
chìm trong tiếng nổ
Từng bàn chân quen,
chạy ra phố chợ
Em bé loã lồ,
giấc ngủ không yên

Ghế đá công viên,
dời ra đường phố
Người già ho hen,
ngồi im tiếng thở
Từng vùng đêm đen,
hoả châu thắp đỏ
Em bé loã lồ,
suốt đời lang thang
(Người Già và Em Bé)

Thơ 5 chữ

Một ngày như mọi ngày,
em trả lại đời tôi
Một ngày như mọi ngày,
ta nhận lời tình cuối
Một ngày như mọi ngày,
đời nhẹ như mây khói
Một ngày như mọi ngày,
mang nặng hồn tả tơi
Một ngày như mọi ngày,
nhớ mặt trời đầu môi
Một ngày như mọi ngày,
đau nặng từng lời nói
Một ngày như mọi ngày,
từng mạch đời trăn trối
Một ngày như mọi ngày,
đi về một mình tôi
Một ngày như mọi ngày,
đi về một mình tôi
Một ngày như mọi ngày,
quanh đời mình chợt tối
Một ngày như mọi ngày,
giọng buồn lên tiếp nối
Một ngày như mọi ngày,
xe ngựa về ngủ say
Một ngày như mọi ngày,
em trả lại đời tôi
Một ngày như mọi ngày,
xếp vòng tay oan trái
Một ngày như mọi ngày,
từng chiều lên hấp hối
Một ngày như mọi ngày,
bóng đổ một mình tôi...
(Một ngày như mọi ngày)

Tình ngỡ đã phôi pha
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị
rớt vào lòng biển khơi
(Tình Nhớ)

Thương ai về ngõ tối
Sương rơi ướt đôi môi
Thương ai buồn kiếp đời
Lạnh lùng ánh sao rơi
Thương ai về xóm vắng
Đêm nay thiếu ánh trăng
Đôi vai gầy ướt mềm
Người lạnh lắm hay không
Thương ai mầu áo trắng
Trông như ánh sao băng
Thương ai cười trong nắng
Ngại ngùng áng mây bay

(Thương Một Người)

Thơ 7 chữ

Hai mươi năm em trả lại rồi
Trả nợ một đời xa vắng vòng tay
Hai mươi năm vơi cạn lại đầy
Trả nợ một thời môi vắng vòng môi
Bao nhiêu năm em nợ ngọt ngào
Trả nợ một đời chưa hết tình sâu
Bao nhiêu năm em nợ bạc đầu
Trả nợ một đời không hết tình đâu
Bao nhiêu năm bỗng lại nhiệm mầu
Trả nợ một lần quên hết tình đau
Hai mươi năm vẫn là thuở nào
Nợ lại lần này trong cõi đời nhau
(Xin Trả Nợ Người)

Biển sóng biển sóng đừng xô nhau
Ta xô biển lại sóng nằm đau
Biển sóng biển sóng đừng xô tôi
Đừng xô tôi ngã giữa tim người

Biển sóng biển sóng đừng trôi xa
Bao năm chờ đợi sóng gần ta
Biển sóng biển sóng đừng âm u
Đừng nuôi trong ấy trái tim thù
(Sóng Về Đâu)

Màu nắng hay là màu mắt em
Mùa thu mưa bay cho tay mềm
Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm
Rồi có hôm nào mây bay lên.
Lùa nắng cho buồn vào tóc em
Bàn tay xanh xao đón ưu phiền
Ngày xưa sao lá thu không vàng
Và nắng chưa vào trong mắt em
(Nắng Thủy Tinh)

Trên đời người trổ nhánh hoang vu
Trên ngày đi mọc cành lá mù
Những tim đời đập lời hoang phế.
Dưới mặt trời ngồi hát hôn mê
(Cỏ Xót Xa Đưa)

Em hai mươi tuổi em bây giờ
Chân qua phố phường phố ngẩn ngơ
Sài Gòn hai mươi mùa nắng lạ
Em mây hoang đường sớm chiều qua

(Hai Mươi Mùa Nắng Lạ)

Xin cho mây che đủ phận người
Xin cho tôi một sáng trời vui
Xin cho tôi đến tận nụ cười
Cho tôi quên một nấm mộ tươi
Xin cho tôi xin vạn lần rồi
Một góc này chỉ biết rong chơi
Xin cho tôi yên phận này thôi
Xin cho tôi nguyên vẹn hình hài
Cho tôi nghe lời hát cỏ cây
Xin cho tôi quên phận tù đày
Xin cho tôi là thoáng rượu cay
Xin cho tôi xin cả cuộc đời
Một hôm nào trẻ hát trong nôi
Xin cho tôi xin chỉ một ngày
(Xin Cho Tôi)

Thơ 8 chữ

Đường nào quạnh hiu tôi đã đi qua
Đường về tình tôi có nắng rất la đà
Đường thật lặng yên lòng không gì nhớ
Giật mình nhìn quanh ồ phố xa lạ

(Bên Đời Hiu Quạnh)

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

(Diễm Xưa)

Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới
Mặt đất đã cho ta những ngày vui với
Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời
Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều.

(Hãy Yêu Nhau Đi)

Ta về nơi đây thoáng nghe gió lạnh
Hết mùa thu sang đã đến ngày đông
Những hàng cây xanh đón em áo lộng
Bây giờ ta nhìn khói trời mênh mông
Ta về nơi đây bỗng im tiếng động
Đã về trên sông những cánh bèo xanh
Có còn trong em những đêm gió lộng
Ngồi bên hiên nhìn bến nước đầy dâng
Có còn trong em những cây nến hồng
Những cầu qua sông những phút tình duyên
Gió trời lênh đênh nhớ con phố hẹn
Ta nhìn ta về giữa trời hư không

(Khói trời mênh mông)

Thơ Lục Bát

Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân

(Đóa Hoa Vô Thường)

Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời

Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng

Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Tim em người trọ là tôi
Mai kia về chốn xa xôi cũng gần

Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Xin cho về trọ gần nhau
Mai kia dù có ra sao cũng đành

Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ơ hay là một vòng xinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời

(Ở Trọ)

Hôm nay ra phố với người
Chật trong phố xá những lời phân ưu
Vây quanh bốn phía kinh cầu
Lòng ta như đã nát nhàu đam mê
Bụi hồng theo lấm chân về
Nhịp nhàng gót nhỏ nặng nề riêng ta
Quanh đây những bóng căm thù
Cầm tay nhau thấy não nề trong da
Bên kia sông nước vỗ bờ
Hồng nhan em có bao giờ bâng khuâng?
Nụ cười trong gió mong manh
Một trời riêng đó bước chân ta về.

(Lời Ở Phố Về)

Mưa như từng giọt rượu hờ
Đêm trong thành phố ai chờ chờ ai
Mưa thưa tựa áo lụa trời
Ôm quanh da thịt chân người người qua

(Mưa Mùa Hạ)


(st)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Ảnh Hưởng Phật Giáo Trong Nhạc Trịnh Công Sơn

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ sáu 11 Tháng 1 2008 9:38 am


"…Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi xuống trăm năm một cõi đi về"


Bản nhạc như là một dấu ấn định mệnh của cái âm hưởng Thiền Phật giáo gắn vào cuộc đời Trịnh Công Sơn. Ðể từ đó Sơn bước đi với những trăn trở, tra vấn về thân phận con người trong cõi trần gian… Như một hành trang "nằng nặng" của cái nghiệp đang bước đi… Vậy mà ngày về với "cát bụi’ thì trong tay chỉ còn một nắm "chập chờn lau trắng" tuổi đời theo anh đi về nơi ấy.

Tôi nghe Trịnh Công Sơn từ những bàng hoàng, ngơ ngác, bơ vơ, mộng mị đầu đời của "Ướt mi", "Biển nhớ", "Hạ trắng", "Thương một người" với những …. "Bờ vai như giấy mới, sợ nghiêng hết tình tôi"… hay… "Ðàn lên cung phím chờ, sầu lên dâng hoang vu…" để cho …"triều sương ướt đẫm cơn mê"… Với tình yêu mà Trịnh Công Sơn cũng luôn trăn trở, lo buồn vời vợi, khắc khoải, đớn đau: "…Áo xưa dù nhàu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau…".

Tôi gặp Trịnh Công Sơn từ những trăn trở thân phận với nỗi đau của con người bất lực trước cái "ác" đối với nhau trong chiến tranh, vì chiến tranh luôn tàn phá mọi giá trị tinh hoa của con người. Trịnh Công Sơn đã trực diện điều đó trên quê hương mình. Anh đau đớn và bất lực trước những ngã xuống của anh em, bạn bè ở đâu đó trong nhà tù, ngoài chiến trận vào những năm 1966 – 1967 cho đến ngày hoà bình. Bên ngoài thành phố thì "mộ bia đầy như nấm" ở bưng biền, đồng ruộng, núi đồi… Bên trong thành phố thì đầy dẫy đó đây …"người già co ro, em bé lõa lồ khóc tuổi thơ đi…" Với "từng cuộn dây gai xé nát da người… " trong cuộc tấn công Phật giáo năm 1966.

Hồi đó, tôi thường gặp Trịnh Công Sơn ở Nhà xuất bản Lá Bối gặp cả nhóm bạn bè thân thiết với Sơn : Phạm Công Thiện, Bùi Giáng, Bửu Ý… Các nhà tư tưởng, triết gia một thời của Phật giáo ấy đã thường ngồi với nhau, nói với nhau, bàn bạc rất nhiều về những vấn nạn thân phận con người thời đại, về chiến tranh, hòa bình… Nhưng vẫn chưa có được lối thoát cho một Trịnh Công Sơn đang chơi vơi kinh hoàng với "Tình ca người mất trí" : "Tôi có người yêu vừa chết hôm qua, chết thật tình cờ, không hẹn hò, nằm chết như mơ"… Rồi với hai bản nhạc đã đưa tên tuổi Trịnh Công Sơn vang khắp các phong trào phản chiến thế giới và được cho là tiếng kêu hòa bình thống thiết nhất từ VN và Sơn nhận được giải Ðĩa Vàng, bài hát được dịch ra tiếng Nhật vang đi khắp nơi, đó là "Ru con"… "Ðứa con của mẹ da vàng, ru con, ru đạn làm hồng vết thương"… "Ru con, ru đã hai lần"… "Sao ngủ tuổi 20…" và bài "Hãy nói giùm tôi, hãy sống giùm tôi, hãy thở giùm tôi", Sơn đã nói thay lời Nhất Chi Mai, người sinh viên Phật tử tự thiêu cho hòa bình VN năm 67… "Ai có nghe tiếng nói người Việt Nam, chỉ mong hòa bình sau đêm tăm tối"… "Chờ mong một ngày tay ấm trong tay"… Hai bản này Sơn đã đưa tôi chép giữ lại, không thấy in bán.

Có lần, tôi và chị BS Ðỗ Thi Văn đã tổ chức một buổi nhạc Trịnh Công Sơn ở trụ sở sinh viên Phật tử Sài Gòn để Sơn giới thiệu mấy ca khúc mới và "Ca khúc da vàng". Khán giả trẻ đã đứng lên vỗ tay hát theo anh… Người nhạc sĩ có dáng dấp triết gia đó, với đôi mắt đăm chiêu qua làn kính cận, đã thu phục được hết cả hội trường. Tôi nghĩ thành công đó không chỉ do cái thủ thuật ca từ phù thủy của anh như nhiều người thường nói, hơi ác ! Mà chính đó là do nỗi lòng trăn trở chân thật của chính anh trước những kinh hoàng về "Thiện" "Ác" trong mỗi con người, thật khó hiểu… Phải chăng, qua những thao thức với bạn bè, Trịnh Công Sơn đã đúc kết cho mình một cái nhìn phù du về cuộc sống, một cái lẽ vô thường của đời người, để từ đó, mùi Thiền đã bàng bạc trong một số tác phẩm anh cho đến khi tuổi đời "chập chờn lau trắng" thì …"người bỗng hết buồn, đã hết buồn… người lặng nghe đá lên trong mình!" (Du mục) - Hay là như ngọn cỏ xót xa, Sơn ngồi "nghe tiền thân về chào tiếng lạ, những mai hồng ngồi nhớ thiên thu"… Và nhiều, nhiều lắm, cái chất lạ đó của Thiền cứ bàng bạc mãi hoài trong ca từ của Sơn, và theo anh tận "cõi đi về". Về với "cát bụi", Trịnh Công Sơn đã đi một mình "lặng lẽ nơi này" vào cái buổi trưa hôm ấy.
"Trời cao đất rộng, một mình tôi đi, một mình tôi đi.
Ðời như vô tận, một mình tôi về, một mình tôi về, với tôi" !


Sáng nay, đưa Sơn lần cuối, khi nghe tiếng kèn saxo của Trần Mạnh Tuấn trỗi lên bài "Cát bụi", tôi không sao cầm được nước mắt, Sơn ơi !

Một người bạn cũ thời Ca khúc da vàng ở Ðại học Văn khoa xưa.
Trần Tuyết Hoa
(Tuần-báo Giác-Ngộ số 63/2001)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Lặng Lẽ Nơi Này

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ ba 15 Tháng 1 2008 5:39 am


"Lặng lẽ nơi này" như tựa của một bài hát ông viết, có lẽ là một tóm gọn khá đúng về cách sống của ông:
Trời cao đất rộng, một mình tôi đi
Đời như vô tận, một mình tôi về
Một mình tôi về với tôi...


Từ căn nhà cũ ở Phú Cam, Huế, Trịnh Công Sơn lớn lên, vào Sài Gòn, theo bạn bè, âm nhạc. Ông không ồn ào những bước đưa nhạc của mình vào với người nghe.

Năm 1965, ở trụ sở sinh viên đại học góc đường Duy Tân Hồng Thập Tự, người thanh niên có cái vẻ rất thư sinh, gầy gò ấy cầm chiếc Tây Ban Cầm bước lên bục, sau đôi lời giới thiệu rất ngắn và giản dị của một người trong ban tổ chức, cất lên tiếng hát chưa mấy ai biết ở Sài Gòn thời ấy, và từ đó nhạc Việt Nam không bao giờ còn như cũ nữa.

Trong số những ca khúc ông hát hôm ấy, có bài Gọi Tên Bốn Mùa. Sài Gòn hôm ấy vừa xong một cơn mưa. Cơn mưa vào hạ, những giọt thì thầm, cành khô bơ vơ, buổi chiều xao xác, tuổi thơ, tin buồn... Không khí ấy, cứ nghe lại vài ba đoạn trong ca khúc Gọi Tên Bốn Mùa, lại trở về, như mùa thu cũ, một thời, một đời...

Trịnh Công Sơn tới với người thưởng ngoạn bằng nhạc, nhưng căn bản, ông là một thi sĩ. Ông như người nhạc sĩ mù trong một bức vẽ của Picasso, thời kỳ xanh. Người nhạc sĩ cầm cây đàn, cây đàn không có dây, dạo lên những âm thanh mà chỉ ông nghe thấy, vì nó đi ra thẳng từ quả tim của ông.
Trịnh Công Sơn cũng thế. Ông viết rất dễ dàng. Trong trí, trên một mảnh giấy lau tay trong một tiệm nước, bất cứ chỗ nào. Như một thi sĩ, vì ông chính là một thi sĩ.

Có những bản nhạc của ông, phần lời ca đúng là những bài thơ. Ông dùng nhạc để nâng đỡ những đoạn thơ đó. Và ông cũng dùng thơ để dẫn những đoạn nhạc đi. Nhạc của ông không khúc mắc là vì thế.

Ngôn ngữ thơ trong phần lời ca của ông đưa người nghe vào một thế giới với những hình ảnh hoàn toàn mới. Hình ảnh lãng mạn mà ông tạo ra không còn dấu tích của dòng nhạc bước đi từ thời tiền chiến. Nó đưa tới sự chấm dứt những ảnh hưởng cũ đã ở trong nhạc Việt từ hơn 30 năm. Đến Trịnh Công Sơn, nhạc Việt mới đi hẳn về một chiều mới.
Ngôn ngữ tình yêu của ông không là những ngôn ngữ của thi ca lãng mạn Việt Nam trước đó. Đó là một thứ ngôn ngữ để nói về tình yêu trong một nỗi bất an, một không gian bất ổn, của chung quanh đầy xao động.

Có thể nói Trịnh Công Sơn làm thơ bằng âm nhạc. Âm nhạc chỉ là một phương tiện để chuyên chở thơ của ông. Trong những chuỗi âm thanh mà nhạc dẫn dắt chúng ta đi theo ông, người nghe, vẫn thấy lấp ló đâu đó con người thi sĩ của ông. Chữ nghĩa thi ca của ông không cầu kỳ, cũng không khuôn sáo. Những chữ đã rất cũ, qua tay ông, được mặc cho những bộ áo mới. Thì đây, chữ nghĩa đã cũ, nhưng nghe qua Trịnh Công Sơn thì lại rất mới:
Tôi ru em ngủ
Một sớm mùa đông
Em ra ngoài ruộng đồng
Hỏi thăm cành lúa mới
Tôi ru em ngủ
Một sớm mùa thu
Em đi trong sương mù
Gọi cây lá vào mùa...


Trịnh Công Sơn là một tài hoa hết sức đa dạng. Ông viết về nhiều thứ nhạc khác nhau. Từ những tình ca xót xa, nghe tê dại, đau đớn, những tình khúc bất hạnh đến những bài ngợi ca quê hương đất nước, một ước mơ hòa bình hiền lành của dân tộc. Ông nói hộ cho một hai thế hệ những điều đó. Nhưng nhạc tình của ông, bằng những hình ảnh rất mới, của thơ, đã trở thành dấu ấn của Trịnh Công Sơn.

Ông quan niệm như thế này về nhạc tình: "Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi, đừng e ngại, dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi."

Và bởi thế, những tình khúc mà ông viết, đã trở thành những tình ca chung của tất cả. Tính chất riêng tư không còn nữa.
Diễm trở thành không thực. Chỉ còn nhớ mãi trong cơn đau vùi, buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua như trong ca khúc Diễm Xưa, nghe một lần rồi mãi mãi không bao giờ quên được.

(Bùi Bảo Trúc)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Trời Cao Đất Rộng Một Mình Tôi Đi

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ sáu 18 Tháng 1 2008 9:44 am

Từ1975 cho tới năm 2000, suốt 25 năm xa quê hương đất nước, tôi không có cơ hội để theo rõi sinh hoạt của âm nhạc Việt Nam và không biết sau cơn hồng thủy, nhạc Trịnh Công Sơn ra sao, là nhạc chắp cánh bay lên hay nhạc la đà chìm xuống? Nhưng qua dăm bẩy băng nhạc sản xuất tại Hoa Kỳ trong đó có vài ba bài ca mới soạn của Trịnh Công Sơn thì tôi thấy nhạc của anh vẫn là nhạc tình yêu và nhạc thân phận làm người.

Nhưng vào năm 1980, ngẫu nhiên Trịnh Công Sơn và tôi cùng có mặt ở Paris, trong nỗi vui mừng gặp nhau của hai người cùng có chung một phận, Trịnh Công Sơn hát cho tôi nghe bài hát Lặng Lẽ Nơi Này mà anh vừa mới viết ra :
Trời cao đất rộng,
Một mình tôi đi
Một mình tôi đi
Ðời như vô tận,
Một mình tôi về
Một mình tôi về...với tôi !

... thì tôi thấy nghệ sĩ nào rồi cũng phải mang số phận cô đơn truyền kiếp, ở quê hương hay xa quê hương, vào thời bình hay chinh chiến, giữa đám đông hay khoảng trống, nơi thiên đàng hay địa ngục... Chỉ còn có thể về với mình, về với tôi như Sơn đã nói.

Trời cao đất rộng, một mình tôi đi ... Cô đơn truyền kiếp phải chăng là kiếp của nhiều ca nhân ? Văn Cao khi mới chỉ là chàngTrương Chi tuổi còn rất xanh, tài hoa đang nở rực, chưa hề biết phận mình mỏng manh ra sao trong cơn gió lốc sẽ tới, mà cũng đã chỉ muốn :
Ngồi đây ta gõ mạn thuyền
Ta ca, trái đất còn riêng ta !

Còn tôi ? Tôi còn phải sống, đôi khi phải đổi chỗ đứng, đổi chỗ ngồi cho đỡ buồn trong cõi trần ai sầu muộn này, từ rất lâu ngồi đâu thì cũng chỉ là ngồi một mình trong cái TA.

Hôm nay là ngày an táng Trịnh Công Sơn. Vào giờ phút anh đã thực sự về với đất, với trời, nghĩa là về với mình rồi, chúng tôi biết rằng anh đã nghìn lần nói lên nghìn lời trối trăn qua tác phẩm, lời nào cũng làm cho mọi người thấy được nỗi đau làm người, nỗi đau tình cờ, cơn đau chưa dài và cơn đau lên đầy, quá nửa đời người không một ngày vui...
Nhưng theo tôi, có lẽ sau đây là lời trăn trối tuyệt diệu nhất, lời cuối cùng Trịnh Công Sơn nói với Trịnh Công Sơn :
Ðừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng,
Lá mùa Thu rơi rụng giữa mùa Ðông
Ðừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em.
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn theo
Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ ?
Tôi là ai mà còn trần gian thế !
Tôi là ai, là ai... là ai
Mà yêu quá đời này !


Phạm Duy
Thị Trấn Giữa Ðàng-
(Ðọc trong đêm họp mặt của bạn bè, 3 April 2001 trong khi Saigon đang làm lễ an táng TCS)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Khánh Ly Người Bạn Đặc Biệt

Bài viết mớigửi bởi Cun_cauquay » Thứ năm 14 Tháng 2 2008 3:10 am

Nhân ngày Valentine's Day, Cún xin phép cả nhà nói về "soul mate" của trịnh Công Sơn nhé!

Ắt hẳn trong mỗi chúng ta những ai quan tâm và yêu nhạc Trịnh thì không thể nào không một lần tự hỏi về tình bạn “tri kỷ” của cố nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn và Khánh Ly_người ca sĩ có tiếng hát liêu trai.

Khánh Ly đã trở thành một cái gì không thể tách rời với cái tên Trịnh Công Sơn. Khánh Ly thường nói: “Tuy không một ca khúc nào của Trịnh Công Sơn viết riêng cho tôi, nhưng tôi vẫn có cảm tưởng hầu hết tất cả những ca khúc của Trịnh Công Sơn đều được viết cho Khánh Ly”. Có lẽ vì vậy mà có thể nói cô là một trong những người hiểu rõ nhất từng ca từ cũng như những tâm ý trong một số lớn ca khúc của anh. Sau năm 1975, Khánh Ly rời Việt Nam lang thang khắp thế giới với nghiệp cầm ca, nhưng không lúc nào cô rời bỏ cái tên Trịnh Công Sơn bên cạnh cuộc đời mình. Khánh Ly từng nói rằng, cô đã chết nửa cuộc đời theo Trịnh Công Sơn sau ngày anh nằm xuống.


"Khánh Ly là một người bạn đặc biệt” đó là câu trả lời của Trịnh Công Sơn khi có ai hỏi về liên hệ thân thiết giữa anh và chị Mai.

Năm 1975, chị Mai ôm con ra đi từ Vũng Tàu. Theo nhà báo Trường Kỳ đã viết: "Vào những ngày đầu tháng Năm 1975, nhiều tin đồn đã được tung ra và được truyền đi một cách nhanh chóng. Nào là xác Elvis Phương, Khánh Ly và một số nghệ sĩ khác trôi dạt về bãi trước Vũng Tàu. Ngoài ra còn đủ mọi thứ tin đồn vô căn cứ khác về giới nghệ sĩ. Những tin đồn này đã khiến những người yêu nhạc hoang mang rất nhiều để lo lắng cho số phận những tên tuổi họ ưa thích".

Chưa có tin chị Mai mà cả Saigon thời đó đồn ầm là có người thấy xác chị trôi vào bãi biển Vũng Tàu làm hoang mang nhiều người và người hoang mang đau đớn hơn ai hết là anh Sơn, anh buồn da diết nhớ thương một người bạn thân thương đã bao năm chia ngọt xẻ bùi, đã đi bên anh suốt cả tuổi trẻ buồn nhiều hơn vui. Nỗi đau đớn nhớ thương này của anh Sơn đã được chị Lâm Thị Mỹ Dạ ghi lại trong bài " Những Kỷ Niệm Còn Mãi Trong Tôi” chị đã viết để nhớ về Trịnh Công Sơn .

“ Năm 1976, …Tôi hăm hở bước lên cầu thang, phòng anh Sơn rất ít khi đóng cửa. Tôi bước vào nhà, cất tiếng gọi. Không ai trả lời. Tôi ngập ngừng đi tiếp vào phía trong - chỗ làm việc của anh. Anh Sơn đang ngồi trên tay cầm cây bút xạ, mũi vẫn còn hướng xuống mặt bàn, khuôn mặt thảng thốt như đang chìm vào một thế giới xa xăm. Trời ơi hai chữ Khánh Ly, Khánh Ly được viết đầy cả tấm giấy to gần kín cả mặt bàn. Có lẽ anh Sơn đã viết rất lâu nên nó mới nhiều đến thế. Anh Sơn ngồi lặng, rồi như chợt tỉnh, anh đứng dậy lấy ghế mời tôi ngồi. Và như không ngăn nổi tình cảm đang trào dâng trong lòng - nỗi nhớ Khánh Ly . Và như đang cần có một người bạn để chia sẻ đó là tôi. Trịnh Công Sơn liền tìm đưa cho tôi một tập ảnh.
- Này, Dạ xem đi .
Tôi xem chăm chú từng tấm ảnh. Khánh Ly đẹp quá. Cô có vẻ đẹp tự nhiên, vừa cổ điển vừa hiện đại – duyên dáng, nhu mì, mạnh mẽ. Hầu như toàn bộ tập ảnh đó là ảnh chụp chung của hai người. Tôi xem nhiều chiếc rồi dừng lại ở bức chân thật nhất – Khánh Ly đang ngồi trong lòng anh Sơn, trên hai bắp chân. Tôi nhìn vào tấm ảnh rồi hồn nhiên hỏi anh:
- Chị Khánh Ly là người yêu của anh phải không ?
Anh cười thật hiền:
- Khánh Ly là một người bạn đặc biệt .
- Ở miền Bắc, ảnh chụp chung như vậy thường là hai người yêu nhau. Tôi nói.
- Dạ có biết ai chụp hình cho tụi mình không ? Anh hỏi .
Tôi lắc đầu.
- Chồng của Khánh Ly đấy, ở trong này, nam nữ chụp hình chung là chuyện bình thường, không có gì lạ .
Anh xếp lại tập ảnh rồi xếp vào cuốn sổ. Như để chuyển sang không khí khác, anh hỏi tôi:
- Ði chợ về có chi lạ không ?
- Dạ có mua cho anh một cái đầu cá tươi lắm . Tôi vui vẻ .
- Ồ. mình sẽ nấu cháo . Trưa nay có Ðinh Cường và Bửu Ý đến chơi.….
..…Tôi nhìn đồng hồ, đã gần trưa . Anh Sơn lặng lẽ đi đến ổ cắm điện với tay lấy chiếc máy Sony đã cũ, găm phích vào rồi tua qua một đoạn, bản Valse của Schubert. Bản Valse này tôi rất thích, nhất là đoạn điệp khúc. Anh Sơn biết điều đó. Anh là người tinh tế và nhạy cảm. Bản Valse vừa ngừng. Tôi sắp sửa đứng lên thì chợt ngón tay trỏ của anh Sơn ấn vào máy tua lại băng nhạc. Và tài tình làm sao khi anh ấn nút, đoạn điệp khúc của bản Valse lại bắt đầu …

Ðó là cách lưu khách rất dễ thương của anh. Nhất là ngày hôm nay khi anh đang hẫng hụt trống vắng. Nỗi nhớ gan ruột một người bạn đã quá xa vời. Một người đã cùng anh qua bao thăng trầm – vinh quang, khổ đau, hạnh phúc – đó là ca sĩ Khánh Ly. Nếu tôi không đến thăm anh, làm cắt mạch tư duy, cảm xúc của anh thì trên mặt bàn ấy đã chồng chéo không biết bao nhiêu lớp tên của Khánh Ly. Và chắc cây bút xạ của anh đã cạn khô hết mực. Tôi có cảm giác dòng máu từ trái tim anh đổ ra để viết tên cô, Khánh Ly, Khánh Ly, Khánh Ly, Khánh Ly, Khánh Ly, Khánh Ly. Khánh Ly .

Không biết Trịnh Công Sơn đã gọi cái tên ấy bao nhiêu lần. Cái tên yêu quý đó, trong mơ cũng như trong đời thực, luôn luôn hiện hữu trong tâm hồn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn .…."

Lâm Thị Mỹ Dạ
Huế 20/04/01
(Trích từ tập " Trịnh Công Sơn - Người hát rong qua nhiều thế hệ "
nxb Trẻ 3/2002)
"Nơi bền lâu là nơi lắng sâu!"
Hình đại diện của thành viên
Cun_cauquay
Mod
Mod
 
Bài viết: 258
Ngày tham gia: Chủ nhật 29 Tháng 7 2007 2:55 am

Trang kế tiếp

Quay về Văn, Thơ ...

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.