Mỗi ngày yêu thương

Những thông tin trên các báo...

Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi satthu » Thứ hai 12 Tháng 3 2012 3:09 am

Đã lâu lắm rồi giờ mới lên diễn đàn, đọc được bài báo muốn được chia sẻ cùng các bạn.

Mỗi ngày yêu thương
(Ngọc Tường)
Sao phụ nữ lại lắm trò thế không biết? Cứ đánh đố đàn ông bằng những câu hỏi khó.

Tôi luôn giật mình khi nghe cô ấy hỏi: “Anh có nhớ hôm nay là ngày gì không?”. Lần đó, tôi vô tư trả lời: “Hôm nay cũng như mọi ngày, em yêu!”, thế là cô ấy hờn dỗi và suốt đêm thút thít mãi.

Một lần khác, cô ấy vui vẻ hỏi tôi và háo hức chờ đợi câu trả lời. Tôi không nỡ làm buồn lòng người vợ nhạy cảm, nên cười hớn hở: “Anh nhớ chứ. Nhưng anh muốn dành sự bất ngờ cho em”. Cô ấy mỉm cười đi làm, mang theo cả bầu trời đầy nắng, để lại tôi nỗi lòng ngổn ngang. Và khuya đó, như có dòng sông chia cắt hai phần trên chiếc giường ngủ của vợ chồng tôi.

Bản tính đàn ông vốn vô tâm. Lu bu biết bao nhiêu việc ở chỗ làm, tôi nào có tâm trí để ý hôm nay là ngày gì, ngày mai sẽ như thế nào. Cô ấy như dần quen với tính vô tâm của tôi, và câu hỏi đánh đố thời gian cũng có phần hơi khác.

“Anh có nhớ ngày mai là ngày gì không?”. Trời ạ, hôm nay là ngày mấy, thứ mấy tôi còn không biết, nói chi đến ngày mai. Tôi làm ra vẻ biết, nhưng cũng phải hỏi dò: “Mai hả? Mai là ngày sinh nhật của em chứ gì?”. Im lặng. “Ờ, mai là ngày kỷ niệm tụi mình cưới nhau?”. Lại im lặng. Chết thật, tôi bối rối thật sự và tự hỏi: “Mai là ngày quái gì vậy?”. Thay cho câu trả lời của tôi là dòng nước mắt tuôn rơi.

Có lẽ cô ấy cho rằng hỏi về thời gian ngắn quá tôi sẽ không chuẩn bị được, nên câu hỏi đánh đố được rộng thời gian hơn. Cô ấy hỏi “Ngày này tuần sau là ngày gì?”, rồi đến “Ngày này tháng sau là ngày gì?”. Tôi đã có kinh nghiệm trong việc làm vui lòng vợ, nên học thuộc tất cả những ngày kỷ niệm, thậm chí ghi nhớ chúng trong sổ tay, điện thoại, lịch bàn, có khi nhắc nhở trước cả tháng.

Chúng tôi có con, bận rộn nhiều việc, câu hỏi đánh đố cũng thưa dần. Nhiều lúc tôi chợt giật mình, sao không thấy vợ mình kỷ niệm ngày nào cả. Thế cũng hay, cuộc sống vốn cần thực tế hơn là ngồi đó mộng mơ.

Thời gian vô tình trôi qua. Đột nhiên, cô ấy lại hỏi câu quen thuộc: “Anh có biết hôm nay là ngày gì không?”. Tôi bối rối và bất ngờ quá. Không muốn làm buồn lòng vợ yêu, nhưng thật sự tâm trí tôi không còn tí chất xám để nghĩ ngợi. Cô ấy chẳng hờn dỗi, chỉ nhẹ nhàng bảo: “Hôm nay là ngày thứ 100 em nằm trong bệnh viện. Khi nào em xuất viện mình làm ngày kỷ niệm, nha anh!”. Đàn ông vốn vụng về trong ăn nói. Tôi không biết an ủi vợ bằng lời lẽ nào.

Bệnh tình của cô ấy không thuyên giảm. Tôi đang cố chạy đua với thời gian. Một cuộc đua không cân sức. Bây giờ, không phải là cô ấy, mà chính tôi đang cố kéo cô ấy về bằng những câu hỏi đánh đố thời gian: “Em có nhớ thứ bảy tuần sau là ngày gì không?”. Trong tuần lễ đó, sức khỏe cô ấy có vẻ tốt hơn. Cô ấy như mong đợi từng ngày để đến ngày thứ bảy. Tuy nhiên, thời gian đối với cô ấy không còn nhiều, tôi không thể đánh đố bằng tuần mà phải bằng ngày: “Em có nhớ mai là ngày gì không?”. Đôi mắt cô ấy có vẻ sáng lên. “Mai là sinh nhật bé Na đó. Anh dẫn con vào đây với em, cả nhà mình tổ chức sinh nhật cho con nhé!”. Cả ngày hôm đó, cô ấy tươi tỉnh hẳn lên.

Và ngày tôi không mong đợi đã đến. Cô ấy rơi vào hôn mê. Tôi nắm lấy đôi tay gầy guộc của vợ áp lên má mình, thủ thỉ: “Em có nhớ hôm nay là ngày gì không? Là ngày mà mọi ngày đều là kỷ niệm của anh và em, đều là những ngày yêu thương. Em ơi!”.
satthu
 
Bài viết: 151
Ngày tham gia: Thứ năm 14 Tháng 2 2008 9:47 am
Đến từ: Trường HHT

Re: Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi hungtran » Thứ hai 12 Tháng 3 2012 9:32 am

Hầu như con người là vậy, đôi lúc chúng ta vô tư, thậm chí vô tâm và cau có những chuyện không đáng. Dẫu biết không đúng nhưng chúng ta vẫn biện hộ là do áp lực của cuộc sống, do mưu sinh, do tiền bạc, do... đủ kiểu.

Thời gian cứ thế dần trôi và rồi đến một lúc những người thân sắp lìa xa chúng ta. Khi đó chúng ta lại tất bật chạy đua với thời gian để níu kéo những gì tốt đẹp còn lại và bắt đầu luyến tiếc cho một cuộc đời. Chúng ta tự trách đủ điều chứ không còn cau có hay hờn giận như xưa nữa.

Dẫu biết cuộc sống là không toàn vẹn và ngay giờ chúng ta hãy bớt, bớt thêm một chút... để thay thế vào sự yêu thương. Khi đó sự ra đi của người thân hay chính ta sẽ là sự ra đi không hối tiếc, là sự mỉm cười đầy mãn nguyện.

p/s: mình được ví như cụ non khó tính nên cũng phải cố thôi:-)

cám ơn satthu đã chia sẻ (sát thủ mà mình vẫn cám ơn được, bài viết bắt đầu có hiệu nghiệm) :geek:
Kết nối cộng đồng
hungtran
 
Bài viết: 264
Ngày tham gia: Thứ năm 20 Tháng 9 2007 3:16 am
Đến từ: Hoang Hoa Tham - Da Nang

Re: Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Thứ ba 13 Tháng 3 2012 4:03 am

Mỗi ngày là một yêu thương nên anh em cứ :occasion5: :occasion5: :occasion5: nếu không muốn đánh mất những ngày yêu thương đó. :D :D :D
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 542
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 5:36 am
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG

Giữ một niềm tin sống

Bài viết mớigửi bởi satthu » Thứ sáu 23 Tháng 3 2012 7:25 am

Giữ một niềm tin sống

Chuyến xe buýt cuối ngày đông đúc, chật chội như thường lệ. Tiếng người bán vé chốc chốc lại gióng giả khắp xe, tỏ ý khó chịu với điều bất thường nào đó từ một hành khách. “Trời ơi, đồ đạc của ai thế này? Sao lại bành trướng hết cả chỗ người khác thế?”.

Lần này, anh phụ lại đang phàn nàn với đống hành lý của ai đó phía trước xe. Không có tiếng người đáp. Một quãng lặng ngắn, tiếng ai đó đáp hộ, giọng nghe nho nhỏ: “Hình như bác ấy bị kém mắt anh phụ ạ”. Từ giữa xe, giọng một thanh niên cười cợt: “Ôi dào, kém gì mà kém. Lát nữa xuống xe, lại chạy ầm ầm cho mà xem!”. Vẫn tiếng người nhỏ nhẹ khi nãy, nhưng lần này, dường như nhỏ hơn một chút nữa, “Đừng nói vậy, tội người ta. Nếu thực thế, cầu mong cho bác ấy có được khả năng đó”. Tôi nghểnh cổ lên, cố gắng nhìn xem giọng nói đó của ai, nhưng rồi vì xe đông, cũng chẳng thấy được ai nói câu trước, ai nói câu sau.

Chuyến xe vẫn cứ tiếp tục trong sự chen chúc, nhưng rõ ràng từ lúc ấy, sự ồn ã, náo loạn có phần giảm bớt. Có thể, nhiều người trên xe cũng như tôi, chợt thấy trong lòng gợn lên những day trở nhẹ nhàng. Ừ nhỉ, hẳn chính tôi cũng đã có lúc nghĩ như gã thanh niên cợt nhả đó thôi. Nhìn một người lăn lê tàn tạ ăn xin trên đường, chẳng phải tôi đã từng nghĩ, có thể người đó giả vờ, làm ra vẻ tội tình để hòng lừa gạt thiên hạ. Nhìn một sự đời trớ trêu xảy ra chung quanh, cũng có khi, tôi đã nghĩ, chắc gì sự thể đã là như vậy. Lòng hoài nghi, và đôi khi là chẳng còn tin vào bất cứ điều gì, đang ngày một lớn dần trong suy nghĩ mỗi chúng ta. Và ai dám bảo, nó không trở thành một cố tật nếu cứ được nuôi dưỡng bền bỉ mỗi ngày như thế?

Chợt thấy lòng mình khát khao giữ lại chút niềm tin ấm áp như trong giọng nói nhỏ nhẹ kia. Có thể người ấy tin lầm, có thể người ấy quá ngây ngô mà không lường hết mọi xảo trá, mánh khóe cuộc đời, nhưng chí ít, giữa những bôn ba, nhọc nhằn, giữa thời đại kim tiền đang xoáy đảo mọi giá trị căn cốt của lòng người, giữ lại cho mình một chút niềm tin để sống, để yêu thương, để bao dung hơn với những gì xung quanh, đó chẳng phải cũng là điều thật đáng quý và đáng vươn tới hay sao?

Đỗ Dương
(Dân trí)
satthu
 
Bài viết: 151
Ngày tham gia: Thứ năm 14 Tháng 2 2008 9:47 am
Đến từ: Trường HHT

Re: Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi forget me not » Thứ tư 28 Tháng 3 2012 7:22 am

Trong phòng xử... án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.

Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.

Thẩm phán thở dài và nói :” Xin lỗi, thưa bà...” Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ “Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.”

Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp:

“Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.”Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký “Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo”

Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.

Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.

(sưu tầm)
forget me not
 
Bài viết: 89
Ngày tham gia: Thứ năm 10 Tháng 4 2008 3:42 am

Re: Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi forget me not » Thứ tư 11 Tháng 4 2012 1:17 am

Một chàng trai nhà nghèo giao hàng đến từng nhà để kiếm tiền trang trải học phí. Một hôm,anh thấy đói bụng trong lúc túi chỉ còn vỏn vẹn vài xu.

Anh định sẽ đánh bạo xin một bữa ăn khi đến ngôi nhà kế tiếp. Nhưng anh hết sức bối rối khi người mở cửa là một thiếu nữ khả ái. Vì vậy, thay vì hỏi xin thức ăn, anh lại hỏi mua một miêng nước uống. Thấy anh có vẻ đói lả, cô gái chạy vào nhà mang ra cho anh một ly sữa thật to. Anh chậm rãi uống một cách ngon lành rồi hỏi:

” Tôi nợ cô bao nhiêu?”

Cô gái trả lời:

” Anh bớt mệt chưa? Anh ko nợ gì tôi cả. Mẹ tôi nói rằng nếu làm vì lòng tốt thì ko bao giờ nhận tiền”.

Anh xúc động:

” Vậy thì tôi chân thành cám ơn cô và mẹ cô”.

Rời căn nhà, anh cảm thấy ấm áp, niềm tin vào con người trong anh trào dâng. Sau này anh trở thành bác sĩ.

Nhiều năm sau, cô gái ngày ấy bây giờ đang mắc phải 1 căn bệnh nặng. Các bác sĩ địa phương bó tay. Họ phải gửi cô lên thành phố để chữa trị.

Nhiều chuyên gia được mời đến để hội chuẩn về căn bệnh hiếm gặp của cô, trong đó có bác sĩ Howard Kelly.

Khi nghe đến tên thành phố nơi cô sống, 1 tia sáng lạ ánh lên trong mắt anh. Anh đứng phắt dậy, tìm đến phòng bệnh của cô.

Anh vào thăm khi cô đang mê man. Anh nhận ra cô ngay lập tức. Từ hôm đó, anh đặc biệt quan tâm đến ca bệnh của cô.

Ca bệnh được điều trị thành công sau nhiều ngày vất vả. Bác sĩ Kelly yêu cầu chuyển cho anh duyệt hoá đơn thanh toán cuối cùng.

Anh xem hoá đơn và viết thêm vài chữ. Cô gái rất sợ phải mở hoá đơn ra xem, vì cô biết chắc rằng cô sẽ phải mất cả phần đời còn lại để trả hết món tiền ấy. Cuối cùng cô cũng phải mở ra nhìn vào hoá đơn, và thấy dòng chữ:

“Cô đã trả trước bằng 1 ly sữa”

(Ký tên) Bác sĩ Howard Kelly.

(Sưu tầm)
forget me not
 
Bài viết: 89
Ngày tham gia: Thứ năm 10 Tháng 4 2008 3:42 am

Re: Mỗi ngày yêu thương

Bài viết mớigửi bởi hongdaoicd » Thứ tư 11 Tháng 4 2012 4:49 am

=D> =D> =D>
"Mỗi ngày yêu thương" ](*,) ](*,) ](*,)
Các bác sĩ nhà ta có ai nhận được một ly sữa trả trước không nhỉ? :-k
hongdaoicd
Mod
Mod
 
Bài viết: 542
Ngày tham gia: Thứ bảy 20 Tháng 5 2006 5:36 am
Đến từ: HÒA CƯỜNG NAM - HẢI CHÂU - ĐÀ NẴNG


Quay về Đọc báo giùm bạn

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron